Sự thật khủng khiếp Quân Khủng bố MAFIA PHỞ VIỆT TÂN qua cuốn hồi ký “Hành Trình Người Đi Cứu Nước”

4 TRÙM SÒ “PHỞ VIỆT TÂN”

Chính loạt bài này của Hoàng Xuyên cùng với cuốn phim “Khu chiến” của Nguyễn Ngọc Ẩn khi phổ biến ở hải ngoại đã giúp bọn Hoàng Cơ Minh thực hiện được cú lừa hàng chục triệu USD như đã nói ở kỳ trước.

Đến nay, ở tuổi 80, ông Hoàng Xuyên ân hận vô cùng vì đã tiếp tay cho bọn lừa đảo và “bật mí” về bí mật của KC. Theo đó, sau khi thuê được một vạt rừng ở tỉnh Ubon – cách Bangkok 500km về phía Đông Bắc, Minh lập KC dựng lên vài căn nhà lụp xụp bằng tre nứa. Với khoảng 40 thanh niên bị dụ dỗ, cưỡng bức từ các trại tạm cư trên đất Thái và từ nước ngoài về đây, Minh gọi là KCQ. “Đoàn hải ngoại” do Phạm Văn Liễu dẫn đến, Minh bố trí cho đi đường lòng vòng trong rừng mất hai ngày cho có vẻ là căn cứ nằm trong rừng sâu heo hút. Thật ra nó chỉ cách một thị trấn biên giới của Thái khoảng… 7km đường chim bay. Điều này bị phát hiện trong chuyến về của đoàn, chỉ đi bộ chưa đến 2 giờ. Lúc làm lễ công bố “cương lĩnh”, Minh phải thuê thêm 100 người Lào sống gần đó, mặc bà ba đen, khăn rằn đóng vai KCQ để quay phim, chụp ảnh. Minh thét vào micro: “Trung đoàn 45 xung kích, Tiểu đoàn pháo binh 27, Đại đội thám báo 36… (tất cả đều là những phiên hiệu 9 nút cho hên) vào nơi hành lễ”… Đám người lù khù vác mấy cây súng săn, súng trường cổ lỗ sĩ (mà Minh móc nối mua lại của bọn tội phạm hoặc ngoài chợ trời mang về) đi tới đi lui đó, được Minh phóng đại lên thành “trung đoàn”, “tiểu đoàn” mà không ngượng mồm. Ông Liễu đứng gần ông Xuyên nói: “Ông làm bộ lên tuyên bố đoàn hải ngoại ủng hộ 2.000USD để làm cò mồi cho khí thế!”. Ông Xuyên nghe lời. Vừa lễ xong, Minh quay lại bảo ông Xuyên: “2.000USD ông hứa ủng hộ đâu?”. Ông Xuyên giải thích: “Tôi chỉ làm theo lời ông Liễu thôi chứ làm gì có tiền bạc!”. Từ lúc đó, Minh hết xởi lởi vồn vã; nhìn ông Xuyên với cặp mắt… lạnh lùng. Trở về Mỹ, ông Xuyên lại càng kinh ngạc khi trên tờ báo của băng nhóm Hoàng Cơ Minh đăng những tin bài về những trận đánh dữ dội của 10.000 KCQ, tiêu diệt nhiều tiểu đoàn đối phương diễn ra trong những ngày ông Xuyên đang ở KC. Chưa hết kinh hãi vì kiểu đưa tin láo toét như thế, ông Xuyên đã bị đám lâu la của Minh ở Mỹ hăm dọa: “Phải viết bài tuyên truyền tốt để người ta đóng góp tiền bạc cho kháng chiến. Không làm đúng yêu cầu này coi như ông là… tay sai của Cộng sản”. Ông Xuyên đành thực hiện theo chỉ đạo của chúng và phải chờ hơn 20 năm sau mới dám nói lên sự thật.

Trong hồi ký của Phạm Hoàng Tùng cũng có những sự thật tương tự. Nhưng với hơn 3 năm trong KC, cũng như tham gia “Đông tiến” (từ tháng 2-1984 đến tháng 7-1987), Tùng còn nắm được nhiều bí mật ghê rợn, tệ hại hơn. Từ trại tạm cư Si Khiu, Tùng cùng vài thanh niên người Việt khác ngồi trong xe chở rác để ra KC. Với hàng chục triệu USD lừa đảo được của hàng trăm ngàn bà con Việt kiều, Minh trích ra một ít để nuôi lực lượng KCQ lúc này khoảng hơn 100 người, mỗi ngày ba bữa cơm cá khô, ngủ trong chòi lá. Minh kêu gọi đám đàn em phải sống tiết kiệm, kham khổ. Minh dựng kịch nhặt áo thun rách bên suối giặt rồi mặc lại để thêm phần thuyết phục. Trong khi đó Minh và đám đầu sỏ với danh nghĩa “đi công tác” ở Bangkok, Tokyo, Hoa Kỳ… tha hồ ăn chơi phè phỡn. Ngoài những bữa ăn tập thể đạm bạc, thiếu thốn, bọn đầu sỏ trong KC thường lén lút “ăn vụng” nhiều món ngon mua từ chợ Thái vào. Trong huấn luyện, chỉ có mấy cây súng cũ mèm, KCQ phải chặt cây rừng làm vũ khí. Ngoài tư tưởng chống phá đất nước, Minh giao cho Trần Khánh nhồi sọ KCQ tư tưởng giết người không ghê tay theo kiểu Hitler. Trong thời gian ở KC, cũng như trên đường “Đông tiến”, nhóm sát thủ dưới tay Minh đã giết chết 18 đồng đội chỉ vì những lý do vớ vẩn, hoặc khi họ bị thương gây cản trở cho đội hình di hành. Để tiết kiệm đạn, bọn sát thủ đã bóp cổ nạn nhân cho đến chết. Ngay Lê Hồng (Đặng Quốc Hiền) được phong chức “Tư lệnh lực lượng võ trang” cũng bị Minh thủ tiêu chỉ sau một lần tranh cãi. Bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều cũng bị dụ từ trại tạm cư vào KC, sau đó bị “án tử hình” vì dám nêu một câu hỏi: “Nếu chủ tịch (Hoàng Cơ Minh) gặp chuyện không may, ai sẽ là người thay thế?”. Được huấn luyện trong môi trường tàn bạo, sắt máu như vậy, nên một số KCQ phát sinh tâm địa man rợ. Phạm Hoàng Tùng kể: “Trên đường di hành Đông tiến, lần hai (2-1987), các KCQ quá đói khát đã giành giật nhau từng nắm cơm của người vừa chết, cướp bóc của dân Lào… (và nhiều trò ghê rợn khác chúng tôi không tiện nêu ở đây). Khi bị bắt, di lý về trại giam Xuân Phước – Phú Yên, các KCQ đã đánh nhau để giành một miếng cơm cháy”… Trong lịch sử Việt Nam, chưa có một đội quân nào, kể cả phường thảo khấu mà tính thú lại trội hơn tính người ở mức kinh khủng như thế! Cũng vì tội ác này, gần đây trên báo chí người Việt ở hải ngoại, những “chiến hữu” của Minh đã không tiếc lời nhục mạ và gọi y là “thiên cổ tội nhân”!

Minh còn tỏ ra điên loạn khi chế ra một thứ lịch quái gở, áp đặt trong KC. Mỗi tháng có 4 tuần lễ được Minh chia làm 3 “chu kỳ”, mỗi “chu kỳ” không có thứ 2, thứ 3, thứ 4… chủ nhật; mà là các ngày: Anh Dũng – Bắc Bình – Cải Cách – Duy Tân – Đống Đa – E Dè – Gay Go – Hồng Hà – Im Lặng. Đây là cách để Minh thủ tiêu ý niệm về thời gian trong những người đã bước chân vào KC. Cộng thêm chế độ 5 không: “không nghe, không biết, không nói, không thấy, không hỏi”, Minh đã biến cái gọi là KC thành một địa ngục, biến những con người sống trong đó thành những cỗ máy không còn suy nghĩ, tình cảm, ý thức về thời gian…. Vì vậy những kẻ đã qua “lò” này trở nên hung ác, man rợ cũng là chuyện dễ hiểu.

Những người đã trót theo Minh, từ cấp lớn đến cấp nhỏ đều là “chốt thí” cho Minh và anh em nhà Hoàng Cơ thực hiện mục tiêu kiếm tiền, kiếm danh. Trong sách “Trả ta sông núi”, Phạm Văn Liễu đã trích dẫn một bức thư Minh gửi cho Liễu: “Khi chúng ta xong việc, những người như thế (các KCQ và những người yểm trợ KC ở hải ngoại) chỉ là đồ bỏ đi!”. Đó cũng là lời giải thích cho những kế hoạch phi chính nghĩa, phiêu lưu tuyệt vọng. Phạm Hoàng Tùng viết trong hồi ký rằng: năm 1985, Minh tổ chức hai chuyến xâm nhập về nước qua đường bộ Campuchia, mỗi chuyến có 7 – 9 người! Khi về đến Phnôm Pênh thì tất cả đều bị bắt. Cuối năm đó, Minh mở “Đông tiến 1”, gồm 40 tên xâm nhập qua đường Lào. Bộ đội Lào đã tiêu diệt hơn một nửa quân xâm nhập, số còn lại lần lượt chết trong rừng vì đói khát, bệnh tật, thú dữ. Trước những thất bại như thế, Minh cay cú dốc vốn liếng đánh ván bài chót. Tháng 9-1986, Minh ra lệnh phá hủy hết doanh trại, gọi chủ rừng đến trả đất rồi xua hết 100 người đang có mặt trong KC vào cuộc phiêu lưu “Đông tiến 2 lần 1”. Nhưng khi chuẩn bị vượt sông Mekong, do một số đối tượng trong đoàn tràn vào làng chài ven sông cướp bóc nên bị người trong làng phát hiện, truy đuổi. Minh khiếp sợ dẫn quân chạy ngược lại đất Thái. Song do đất rừng đã trả, sào huyệt đã bị phá bỏ nên cả đoàn hơn 100 người phải sống “lậu” quanh quẩn trong khu rừng KC cũ. Lúc này họ sợ cả người Thái nên phải di chuyển liên tục và giấu mình trong các hang đá, bụi cây. Cuộc sống tạm bợ, vất vưởng thiếu ăn, thiếu mặc như thế kéo dài gần một năm. Đến tháng 7-1987, trong tình thế đường cùng, Minh lại kéo đoàn người “chốt thí” vào trò liều mạng cuối cùng. Trong 6 tuần lễ di hành, sau khi qua được sông Mekong, đoàn phỉ ô hợp này đã bị bộ đội Lào chặn đánh quyết liệt. Lớp chết, lớp bị thương, lớp tan hàng bỏ trốn. Minh ra lệnh giết hết những người bị thương, những người bị nghi là phản bội, bỏ trốn. Có người bị bắn, người thì nhận một mũi thuốc độc, hoặc bị xiết cổ…

Đói khát, đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng bao trùm đoàn người rách nát tơi tả và ngày càng teo tóp về số lượng. Hoàng Cơ Minh bị thương, biết đã cùng đường nên tự sát, một số tên đầu sỏ khác bắt chước theo…. Số còn sống, mạnh ai nấy chạy, lớp chết trong rừng sâu vì thương tật, suy kiệt, lớp bị bộ đội Lào bắt giữ, giao cho phía Việt Nam. Phạm Hoàng Tùng chung số phận với nhóm phỉ trên. Khi đang thụ án tù ở Phú Yên, Tùng trốn trại vào năm 1993 sang CPC sống vất vưởng ngoài vòng pháp luật. Năm 2006, Tùng vì quá phẫn uất với sự lừa đảo của Hoàng Cơ Minh và đồng bọn đã cướp hết tuổi thanh xuân của anh ta và các bạn bè khác nên đã viết hồi ký kể tội chúng. Với chủ tâm lừa đảo, đảng Việt Tân (ĐVT) vẫn giữ bí mật về cái chết của Hoàng Cơ Minh suốt 14 năm sau đó. Mãi đến 28-7-2001, Nguyễn Kim Hườn – Chủ tịch ĐVT – mới cho công bố sự thật này và… “xin lỗi đồng bào” vì đã nói dối suốt 14 năm qua rằng: “Ông Minh vẫn sống và đang hoạt động ở quốc nội”! Cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã vô cùng phẫn nộ, ghê tởm khi biết được bản chất bịp bợm, xảo quyệt, khủng bố, man rợ của ĐVT khi những sự thật trên được phanh phui trên báo, đài. Ngay những kẻ cùng “chiến tuyến chống cộng”, thậm chí trong nội bộ ĐVT đã cho phát tán nhiều tài liệu tố cáo, chửi bới Hoàng Cơ Minh và đồng bọn. Các phe nhóm này cũng đã từng kiện nhau ra tòa án Mỹ về vụ này. Từ hơn 10 năm trước, báo chí ở Mỹ đã gọi “mặt trận kháng chiến” của Hoàng Cơ Minh và ĐVT là “mặt trận phở bò” (vì đã lừa đảo, kiếm tiền mở 36 tiệm phở Hòa trên đất Mỹ), hoặc “mặt trận khiến chán”…. Một số người đã bị chúng giết chết hoặc giết hụt khi dám công bố những sự thật này. Sau khi hoạt động lén lút theo cách tổ chức của lực lượng khủng bố cực đoan trong xã hội Mỹ được hơn 20 năm, ngày 19-9-2004 bọn đầu sỏ ĐVT chạy qua Berlin (Đức) thuê một điểm họp báo tuyên bố ra hoạt động công khai và sẽ về nắm chính quyền tại Việt Nam vào… một thế kỷ nào đó! Lời tuyên bố này lập tức bị báo chí người Việt hải ngoại chế giễu, mỉa mai cho rằng: “ĐVT đang chuẩn bị một vở diễn mới để giết người và lừa bịp bà con kiếm tiền như những sự thật của tổ chức này vừa được những người trong nội bộ phanh phui!”. Nhưng nên nhớ rằng, trước một trò lừa bịp, người ta chỉ mắc mưu một lần!

GIA HUY – LÊ BÌNH, CATP Hồ Chí Minh, 18/1/07

nhandanvietnam.org

Advertisements
Categories: Khủng bố bạo loạn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Điều hướng bài viết

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: