Khủng bố bạo loạn

Con gà mái dân chủ mẹ Nấm đã bắt đầu biết sợ!

Cuối cùng thì con gà mái dân chủ mẹ Nấm gấu đã bắt đầu biết sợ khi cơ quan an ninh liên tục sờ đầu vì những hành vi phản dân hại nước của mụ. Mụ đã ngay lập tức gửi thư kêu gọi sự ủng hộ của các nhà dân chủ và các tổ chức phi chính phủ ở nước ngoài để chuẩn bị cho một kế hoạch chạy trốn và tị nạn ra khỏi lãnh thổ Việt Nam.

NTài khoản facebook của con gà mái dân chủ mẹ Nấm Gấu tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

Đã có hàng trăm bài viết của cộng đồng mạng yêu nước, những người yêu nước chân chính cảnh báo mẹ nấm gấu về những hành vi chống phá tích cực của mụ phục vụ cho cộng đồng mạng lưới Blog gẻ Việt Nam. Nhưng con gà mái dân chủ này không thèm đếm xỉa đến mà vẫn tiếp tục tiếp diễn ngày càng điên cuồng những hành vi chống phá cách mạng Việt Nam, viết bậy, chửi bậy, biểu tình bất hợp pháp, bất chấp các nỗ lực của các nhà cầm quyền Việt Nam trong việc hướng thiện cho mụ trở lại con đường ánh sáng, con đường làm người.

Liên tiếp trong nhiều ngày qua, mẹ Nấm gấu đã được cơ quan ANĐT công an tỉnh Khánh Hòa triệu tập để làm rõ những hành vi lợi dụng các quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống phá cách mạng Việt Nam. Những kẻ làm điều xấu chắc cũng đã chuẩn bị trước được tình huống này, nhưng dường như đối với nấm Gấu thì việc này quá sức tưởng tượng của mụ, bởi nếu bị Nhà nước Việt Nam bắt giam và xử lý về hành vi phản quốc của Mụ thì mụ sẽ mất nhiều thứ, sẽ nối gót điếu Cày cút sang Mỹ hay một nước phương Tây nào đó, hoặc sẽ bóc lịch dài trong nhà tù của Việt Nam, nơi đặc biệt dành cho những kẻ chuyên “cõng rắn cắn gà nhà”, bợ đít Mỹ, làm tay sai cho Việt Tân nhằm “bán nước cầu vinh”. Và ngay lập tức mụ vừa cuống cuồng kêu gọi sự giúp đỡ từ bên ngoài cũng như có những hành vi phản pháo ở bên trong, đơn cử như vị mụ soạn thảo một bức thông điệp gửi cơ quan ANĐT để chống chế về những bài viết và hình ảnh trên trang facebook của chính mình.

Bức thư của mẹ nấm Gấu gửi cơ quan ANĐT (PA92) Công an tỉnh khánh Hòa được đăng trên facebook của mụ

Giấy mời của PA 92 Công An tỉnh Khánh Hòa

Mẹ Nấm gấu còn hồn nhiên khẳng định rằng những thứ mình viết lên là hợp pháp, đó là quyền tự do tư tưởng? Quyền tự do tư tưởng là kiểu gì khi hàng triệu người dùng Facebook Việt Nam chẳng ai bị công an mời lên làm việc mà quanh đi quẩn lại chỉ là các nhà dân chủ Việt trong đó có mẹ Nấm Gấu, Lê Thăng Long,..? Quyền tự do tư tưởng kiểu gì mà chỉ suốt ngày kêu gào đòi đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập ở Việt Nam? Tư do tư tưởng kiểu gì mà suốt ngày viết bài ủng hộ, cổ vũ cho hoạt động chống phá cách mạng Việt Nam của Cù Kon, Điếu Cày, Lê Quốc Quân,..toàn những tên tội phạm khét tiếng? Tự do tư tưởng kiểu gì mà tổ chức biểu tình chống Việt Nam, tổ chức biểu tình tại gia rồi chụp ảnh đăng lên Facebook khoe với cộng đồng dân chủ và lũ bại não ở Hải Ngoại?  Tư do tư tưởng kiểu gì mà suốt ngày nhận tiền nhuận bút từ Việt Tân để tiếp tục cổ súy và viết bài “nhăng , cuội” đăng lên tường facebook? Những thứ này là vi phạm pháp luật chứ làm đếch gì gọi là tư do tư tưởng?

Trang dân làm báo cũng ngay lập tức giật tít và có bài cổ vũ cho mẹ nấm Gấu, trong đó mô tả rằng  “Trong email của cô, cô nói rằng cô lo ngại sẽ bị kết án bởi Điều 258 bộ luật hình sự với tội danh lạm dụng quyền tự do dân chủ để tuyên truyền chống đối nhà nước. Theo nghiên cứu của CPJ, điều luật này đã thường được dùng để de doạ và bỏ tù các phóng viên. Quỳnh cho biết cô bị gọi lên đồn công an địa phương nhiều lần hôm thứ ba, thứ tư và thứ năm để trả lời về tài khoản Facebook của cô“.

NamBài đăng về mẹ nấm gấu của dân làm báo

Mặc dù to mồm cho rằng mình không vi phạm pháp luật Việt Nam, rằng chẳng làm gì sai để phải làm việc với an ninh tỉnh Khánh Hòa. Thế nhưng con gà mái dân chủ này vẫn to mồm khi nói với CPJ rằng ” Quỳnh, một người tiên phong của phong trào viết blog tại Việt Nam là một trong những sáng lập viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam. “Như quý vị biết, tôi đã dấn thân cho lý tưởng của tôi và tôi muốn tiếp tục bảo vệ quyền dân sự của tôi và những quyền con người, nhưng tôi cũng muốn săn sóc con gái và đứa con trai nhỏ của tôi” . Như vậy chính con gà mái dân chủ này đang thừa nhận trực tiếp những hành vi phản dân hại nước của mình. Tương lai của mẹ Nấm Gấu cũng không khá khẩm gì so với những tấm gương nhãn tiền trước đó, chúng ta hãy cùng chờ xem!

Trần Ái Quốc

Theo: nendanchu2012

Advertisements
Categories: Khủng bố bạo loạn | Nhãn: | 2 phản hồi

Lê Công Định sao không thể lương thiện?

Nhạn Biển

Sau bài viết ca ngợi gia đình họ Ngô trước ngày giỗ nhằm bày tỏ ước nguyện “phục hoàn và tôn vinh tương xứng với sự nghiệp vĩ đại của ông”, Lê Công Định lai tiếp tục cho rằng “vu cáo ông Diệm lê máy chém chỉ là luận điệu tuyên truyền của nhà nước này” và lại bày tỏ nguyện ước khác là từng “muốn trở thành một giáo sư đại học để nghiên cứu và giảng dạy những đề tài học thuật mình yêu thích mà thôi. Chính biến cố bắt giam tôi ngày 13/6/2009 đã đẩy tôi vào con đường chính trị một cách bất đắc dĩ. Âu cũng là định mệnh” ( Xem linkhttps://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1491497784457334?fref=nf ). Sự thực thế nào?

1. Về bài ca ngợi Ngô Đình Diệm vào ngày giỗ cũng như thể hiện sự ngưỡng mộ ông Diệm là người có thể đưa Việt Nam “sánh ngang với Nhật Bản ở Á châu” nếu không bị lật đổ, ví ông Diệm “một nhân vật từng có sự nghiệp vĩ đại nhất của dân tộc ở thế kỷ 20” “nhân vật lịch sử đã từng tranh đấu và ngã xuống vì quốc gia Việt Nam”, cho Ngô Đình Nhu là “một nhà tư tưởng lớn hiếm hoi của Việt Nam”, blogger Võ Khánh Linh đã có bài “Vì sao Lê Công Định tôn vinh Ngô Đình Diệm?”, cho thấy “Chế độ Ngô Đình Diệm là một chế độ bạo ngược, chuyên chế, không có sự hậu thuẫn của quần chúng. Đó là một chế độ mà hầu hết những người nắm quyền hành chánh, quân sự là những gia nô vô liêm sỉ” từ chính tư liệu của các học giả phương Tây viết/nghiên cứu về chế độ Diệm. Nếu nói rằng, vu cáo về Diệm chỉ là “luận điệu tuyên truyền của nhà nước này” thì xem ra Nhà nước này tuyên truyền về Diệm còn thua xa chính giới phương Tây, sự khinh bỉ Diệm nhất phải dành cho CIA và Nhà trắng Hoa Kỳ …Thêm nữa, kẻ được học hành tử tế, Mỹ đào tạo bài bản nhưng lại không tiếp thu được “tuyên truyền” của Mỹ nhất lại chính là …Lê Công Định!

2. Việc Lê Công Định cho rằng, Nhà nước Việt Nam hiện nay “vu cáo ông Diệm lê máy chém” khắp miền Nam và không có bằng chứng gì chứng minh việc đó?

Lê Công Định chắc chỉ nghiên cứu lịch sử từ cha mình, và lấy lời nói của cha mình làm thước đo đúng sai của lịch sử. Ông ta hẳn chưa từng biết đến sự kiện mà bất cứ ai viết sử, nghiên cứu về chế độ Diệm đều không thể bỏ qua. Tháng 4 năm 1959, Quốc hội Việt Nam Cộng hoà thông qua luật số 91. Luật ấy được ban hành ngày 6 tháng 5 năm 1959 mang tên “luật 10-59″ về thành lập các “tòa án quân sự đặc biệt”. Theo luật 10-59, tội xử chỉ có hai mức: tử hình và khổ sai chung thân. Xét xử chỉ được phép kéo dài tối đa 3 ngày, không có giảm khinh, không có kháng cáo, bản án thi hành ngay…. Luật này áp dụng cho tất cả mọi người bị quy là phạm tội ác chiến tranh chống lại VNCH. Máy chém từng được sử dụng làm công cụ hành quyết phạm nhân bị kết án theo luật này. Trong đó, ông Hoàng Lệ Kha ( một người cộng sản ở Tây Ninh) là người cuối cùng mà chính quyền Ngô Đình Diệm dùng máy chém. Về sau, do bị phản đối, ông Ngô Đình Diệm yêu cầu không sử dụng biện pháp tử hình này nữa.

Máy chém Ngô Đình DiệmMáy chém dưới thời Ngô Đình Diệm. Hiện máy đang được trưng bày tại Bảo tàng thành phố Cần Thơ cùng với ảnh một số nạn nhân của nó.

Báo Time năm 1956 có bài viết “South Viet Nam: A Life of Violence” trong đó có ra trước đạo luật 10/59, nhưng vẫn là do chính quyền Ngô Đình Diệm tiến hành (tiểu sử của Ba Cụt và bị chính quyền Diệm hành hình có thể xem trên wiki, bài báo trên vẫn còn trên web của Times http://content.time.com/time/magazine/article/0,9171,865359,00.html ) .

Hoàng Lệ Kha chỉ là người cuối cùng bị hành hình vào năm 1960. Số người bị chính quyền Diệm hành hình không có con số chính xác.

Sách “The Vietnamese war: revolution and social change in the Mekong Delta” của Elliot có dẫn 2 trường hợp khác bị hành hình bằng máy chém: một là Bảy Châu ở chợ Mỹ Phước Tây và hai là một người tên là Tranh ở chợ Bến Tranh. Đấy là chỉ nói về tỉnh Mỹ Tho.

Ngay Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ McNamara còn biết đến chuyện máy chém (dẫn theo báo Asia Times) “Lê máy chém đi khắp miền Nam” là cách biểu đạt hình tượng chiến dịch tố cộng của Ngô Đình Diệm làm kinh hoàng đến từng bụi lúa bờ tre nông thôn miền Nam.

Trong cuốn “HoChiMinh – A life” của William Duiker có viết, hơn 2000 người bị hành quyết thường bằng máy chém từ 1957 – 1959 (Between 1957 and 1959, more than two thousand suspected Communists were executed, often by guillotine after being convicted).

Riêng Hồ sơ Lầu Năm Góc (Pentagon Papers) Volume 1, Chapter 5, “Origins of the Insurgency in South Vietnam, 1954-1960″ cho thấy, chính sách tố cộng, diệt cộng cùng Luật 10/59 của chính quyền Diệm là một trong những nguyên nhân nổi loạn ở miền Nam và người Mỹ đã tỏ dấu hiệu hết sức quan ngại từ rất sớm bởi “We made too many deviations and executed too many honest people”, trong đó chiếc máy chém chắc chắn điển hình cho sự sai lầm đến ghê rợn.

Miền Nam hiện có 3 nơi trưng bày máy chém: Bảo tàng chứng tích chiến tranh ở TP.HCM, Bảo tàng Cần Thơ và Khám Chí Hòa. Máy chém ở khám Chí Hòa được chuyển về từ Khám Lớn Sài Gòn từ năm 1953. Riêng ở đây, với lượng tù trung bình 6 ngàn – 7 ngàn, đợt cao điểm có khi lên 10 ngàn, chắc chiếc máy chém không nằm yên đợi ngày vinh dự phập đầu Hoàng Lê Kha.

Sở dĩ vụ tử hình Ba Cụt và Kha Hoàng được biết rộng rãi vì họ nổi tiếng. Ba Cụt là thủ lĩnh phái Hòa Hảo. Hoàng Lê Kha là tỉnh ủy viên đảng bộ Tây Ninh.

Còn đây là một trong kho tàng chứng cứ mà Lê Công Định không chịu đọc/hiểu:

Máy chém 1 Máy chém 2 Máy chém 3

Máy chém 4 Máy chém 5 Máy chém 6

Còn tư liệu lịch sử, cộng sản còn cả kho “hàng thật” do VNCH còn sót đầy chưa kịp tiêu hủy hoặc mang theo sang Mỹ. Mời xem clip https://www.youtube.com/watch?v=msc0RZVS8OE

  1. Việc Lê Công Định cho rằng việc mình bị bắt giam ngày 13/6/2009 là “đã đẩy tôi vào con đường chính trị một cách bất đắc dĩ”, bộc lộ rõ nhất bản chất lưu manh trong con người này!

Ai nhận làm Tổng bí thư Đảng Dân chủ Việt Nam được đám Nguyễn Sỹ Bình phong cho sau khi cụ Hoàng Minh Chính mất? Ai muốn hợp tác cùng Trần Huỳnh Duy Thức để đủ bộ Kim –Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ hội đủ “linh khí” để chờ đón “lúc phất cờ” theo Sấm Trạng Trình? Ai đi học ở NED, tham gia các khóa huyện luyện đấu tranh bất bạo động của Việt Tân, gặp gỡ bí mật với Nguyễn Sỹ Bình, lập ra cái email chihaichibachitu gồm bộ ba Bình-Thức-Định để đến nỗi bị công an phát giác ra và bị bắt cả trùm, cùng kéo nhau nhận tội, xác nhận hành vi của mình trên VTV?

Phải chăng Lê Công Định không còn nhớ đến video thành khẩn nhận tội trên VTV1 ngày 18/6/2009, tại link https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=bJwy-Y7ow1M

Để hiểu rõ công an đã có chứng cứ đầy đủ về vụ án Trần Huỳnh Duy Thức cùng đồng bọn đến cỡ nào, cứ đọc mấy tờ báo CAND kể về vụ án này (chẳng hạn nhưhttp://www.cand.com.vn/vi-VN/phapluat/2009/6/114826.cand ), nó còn cho thấy Lê Công Định là kẻ nhận tội và khai rành rẽ, lập kỷ lục về “nhà đấu tranh dân chủ” biết hối hận, biết nhận tội, biết xin khoan hồng, biết thành khẩn nhanh nhất từ trước đến nay. Kết quả, vụ án được khởi tố với tội danh “Tuyên truyền chống Nhà nước”, sau khi bắt được dăm bữa đã được chuyển sang tội danh “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” với chứng cứ mà đến ĐSQ Mỹ cũng sốc và cứng họng.

Nếu cha ông có câu “lưỡi không xương trăm đường lắt léo” thì đã ứng vào trường hợp Lê Công Định. Ngay những chuyện vừa xảy ra với Định, bút tích còn chưa ráo mực mà anh ta còn lật ngược, quay ngoắt 180 độ không thấy ngượng ngùng khi phát ngôn thì cái sự đảo lộn lịch sử, thay trắng đổi đen đối với ông ta là chuyện nhỏ!

Một kẻ mang trong mình cái bản năng luôn là kẻ thất bại, nay cố uốn lưỡi không chút liêm sỉ, lấy đó làm sự tự hào cho bản thân, lấy tâm nguyện của cha đẻ làm bình phong, cho thấy nhân cách, sự lương thiện là cụm từ quá xa xỉ với Lê Công Định. Anh ta đang phạm phải những cái ngu đáng phỉ nhổ nhất trong Thập ngu mà dân chúng dành cho những kẻ tự ngộ nhận là đấu tranh dân chủ!

Theo:

Nhân dân Việt Nam

Categories: Khủng bố bạo loạn | Nhãn: | 2 phản hồi

Nói chuyện nhân quyền với ông đại sứ Mỹ – Michael Michalak

Ngày 14/10/2007 ông Michael Michalak ghé nhà của Nguyễn Trọng Việt, một thành viên của tổ chức Việt Tân, ở Quận Cam. Hiện diện trong buổi gặp mặt đó còn có một nhân vật nổi tiếng hằn học với Việt Nam là bà Loretta Sanchez.

Việt Tân là một tổ chức có quá trình khủng bố bạo động không những trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại mà còn đối với Việt Nam. Trong cộng đồng người Việt ở hải ngoại, chúng đã từng hành hung thậm chí ám sát những ai dám nói lên sự thật về hoạt động bất chính của chúng. Nhóm người này đã nhiều lần đem vũ khí về đòi lật đổ chính quyền Việt Nam. Đây là một nhóm khủng bố có tổ chức. Những người này mang mặt nạ đấu tranh cho nhân quyền dân chủ để che dấu bản chất bạo động và khủng bố. Do đó, việc xếp nhóm này vào nhóm khủng bố là hoàn toàn có cơ sở.

Việc ông Michael Michalak ghé thăm và giao du với nhóm người này cho chúng ta thấy ông có một chương trình nghị sự rất khác với chương trình phát triển mối quan hệ giữa hai nước Việt Nam và Mỹ. Sự có mặt và giao du của ông Michael Michalak với nhóm Việt Tân cho thấy ông tán trợ việc làm của nhóm người có mục tiêu thiếu lương thiện này. Và việc làm này đi ngược lại nhiệm vụ ngoại giao của ông.

Ông Michael Michalak cho rằng mục tiêu hàng đầu của ông là nhân quyền. Đó là một mục tiêu cao cả, và tôi hoan nghênh ông. Tuy nhiên, người Việt chúng tôi có câu “xem mình trước, trách người sau” và “tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Tư cách của người truyền bá ý tưởng là người đó trước hết phải sạch sẽ và làm gương cho người khác. Nhưng tôi e rằng tư cách của nước Mỹ chưa cho phép ông làm người truyền bá ý tưởng nhân quyền.

Vài sự thật sau đây hy vọng sẽ cho ông hiểu rõ hơn về câu phát biểu trên. Nước Mỹ của ông là nước có số tù nhân cao nhất thế giới (2,25 triệu). “Thành tích” tra tấn tù nhân chiến tranh ở trại Guantanamo chắc không phải là một điểm sáng của Mỹ. Ngay cả cựu tổng thống Jimmy Carter cũng nói rằng Mỹ vi phạm nhân quyền trong việc này. Những vụ đốt nhà thờ của người da đen ở Mỹ chắc cũng không phải là một thành tích tự do tôn giáo hay nhân quyền mà ông đại sứ tự hào. Còn nhiều sự kiện lắm, nhưng bao nhiêu đó thiết tưởng cũng cho thấy nước Mỹ chưa đủ tư cách để đi rao giảng về nhân quyền và tự do tôn giáo cho thế giới.

Nói về nhân quyền mà không nói đến những hành động của Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam là một thiếu sót lớn. Vậy tôi xin nhắc lại cho ông một bài học lịch sử vì tôi sợ ông quên. Trong cuộc chiến vừa qua người dân chúng tôi phải hứng chịu 13 triệu tấn bom của Mỹ (gấp 2 lần số lượng bom sử dụng trong Thế chiến thứ hai), 25 triệu hố bom, 80 triệu lít hóa chất của Mỹ, trong đó phần lớn là chất độc da cam. Ngày nay vẫn còn 5 triệu nạn nhân của độc chất vẫn còn đang mang thương tật trong người. Ông Michael Michalak sẽ nói gì về nhân quyền với họ?

Nhân quyền của nước Mỹ đây!

Agent Orange

Và đây – Dioxin

Thật là mỉa mai khi ông Michael Michalak nói chuyện nhân quyền ở Việt Nam, nơi mà một số lính Mỹ đã gieo rắc không biết bao nhiêu tàn phá và tàn bạo trên thường dân Việt Nam. Có lẽ cần phải nhắc lại để ông nhớ rằng lực lượng “Mãnh hổ” (Tiger Force) đã bắn giết hàng trăm thường dân ở Quảng Ngãi vào năm 1967 (xem bài “Elite U.S. Unit Killed Hundreds of Vietnamese Civilians, Report Says” – Một đơn vị tinh nhuệ của Mỹ ghiết hàng trăm thường dân Việt Nam, báo Washington Post, ngày 20/10/2003). Chẳng những giết người một cách vô tội vạ, những người lính này còn thi hành những hành động dã man mất nhân tính, như cắt xén tai của nạn nhân để làm đồ trang sức! Ông Michael Michalak có nghĩ đó là một cách hành xử theo nguyên lý của nhân quyền không?

Khi ông Michael Michalak nói đến nhân quyền, ông có nhớ đến vụ Mỹ Lai vào năm 1968? Hay là sự kiện ở Đồng Bằng sông Cửu Long nơi mà lính Mỹ đã dùng lưỡi lê đuổi và đâm chết hàng chục thường dân (xem thêm bài “Elite unit savaged civilians in Vietnam” – Một đơn vị tinh nhuệ man rợ giết thường dân Việt Nam, báo The Blade, 20/10/2003).

Mỹ Lai đây, thưa ông Michalak!

Và đây nữa – My lai massacre in pictures – timeline of death

Ông Michalak, ông có biết Napalm không? – Vietnam Napalm

Vietnam Napalm/Reasons for Protest

Tôi cho rằng ông đại sứ không đủ tư cách để nói chuyện nhân quyền ở nước chúng tôi. Tôi thấy thái độ của ông đại sứ Michael Michalak khá ngạo mạn và xem thường luật pháp Việt Nam. Công dân Mỹ phạm tội ở bất cứ nước nào phải bị xét xử theo luật pháp nước đó, cũng giống như Mỹ xét xử công dân các nước khác trên đất nước họ.

Tôi thật sự tức giận khi ông Michael Michalak đưa ra yêu cầu “thả ngay lập tức những người bị bắt giữ”. Đó là một thái độ xâm phạm thô bạo vào chủ quyền và luật pháp của Việt Nam. Đó là một sự xâm phạm không thể chấp nhận được. Xin ông đại sứ nhớ rằng đây là một nước Việt Nam độc lập và có chủ quyền, chứ không phải một Việt Nam Cộng Hòa trước 1975 mà những người tiền nhiệm của ông từng tung hoành tác oai tác oái trên trường chính trị và xem thường người Việt Nam.

Nước Việt Nam còn nghèo. Người dân Việt Nam chúng tôi ý thức rõ điều đó. Cho nên chúng tôi muốn hợp tác với bạn bè khắp năm châu, kể cả Mỹ và những người bạn đặc biệt từ Mỹ, để nâng cao kinh tế của Việt Nam và đóng một vai trò tích cực trên trường quốc tế. Nhưng chúng tôi nhất định không chấp nhận một sự xâm phạm của bất cứ ai vào nội bộ đất nước chúng tôi núp dưới những mỹ từ như nhân quyền.

Chúng tôi đã từng trả cái giá quá đắt với hành triệu sinh mạng để có được nền độc lập như ngày nay, và chúng tôi quyết sẽ không chấp nhận một sự áp đặt hay xô đẩy từ các thế lực ngoại quốc qua sự tán trợ cho các nhóm khủng bố xâm nhập đất nước chúng tôi.

Trần Đình Hoàng, trích chuyenluan.net, ngày 17/5/08
NDVN, ngày 29/5/08

nhandanvietnam.org

Categories: Khủng bố bạo loạn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Việt Tân bày game mới 2012

TRẦN NHẬT PHONG 

Báo chí trong nước loan tin, ông Nguyễn Quốc Quân, một thành viên của đảng Việt Tân đã chính thức bị bắt tại phi trường Tân Sơn Nhất ngày 17 tháng 4 vừa qua, với tội danh “âm mưu khủng bố.” Ông đã xin visa nhập cảnh Việt Nam với tên là Richard Nguyễn. Đây là lần nhập cảnh thứ hai và bị bắt, trước đó ông Nguyễn Quốc Quân cũng đã từng nhập cảnh Việt Nam với tên gọi là “Lý Seng,” bị nhà nước Việt Nam kết án sáu tháng tù và trục xuất khỏi Việt Nam.

CHIẾN LƯỢC KHÔNG THAY ĐỔI 
Hàng năm cứ gần tới mùa bầu cử, đảng Việt Tân luôn đưa ra các động thái nhằm gây tiếng vang cho các mục tiêu về chính trị, bao gồm đưa người vào Việt Nam để bị bắt (nhưng chỉ vi phạm những lỗi nhỏ, có thể được can thiệp bởi Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ), thúc đẩy những người đang tranh đấu cho công bằng xã hội trong nước lên tiếng, khuấy động và có các động thái vi phạm luật lệ của Việt Nam, rồi kích động cộng đồng, tri hô với chính giới Hoa Kỳ là Việt Nam đàn áp nhân quyền, bắt giữ người bất hợp pháp v.v.

Kịch bản này luôn được lập lại. Kế tiếp sẽ là các dân cử có sự hỗ trợ của đảng Việt Tân như Loretta Sanchez, Lou Corea, Chris Smith v.v. sẽ lên tiếng kêu gọi nhà nước Việt Nam trả tự do cho những người bị bắt giữ. Đương nhiên như đã nói ở trên, những người bị bắt khi nhập cảnh Việt Nam đều cố gắng giữ mình chỉ vi phạm những lỗi nhỏ để Bộ Ngoại giao Hoa kỳ có thể can thiệp, do đó họ chỉ bị giữ vài ngày hoặc tối đa vài tháng là được trả tự do.

Cuối cùng, đảng Việt Tân sẽ cho là chiến thắng vì thành công ép được nhà nước Việt Nam trả tự do cho thành viên của họ, các dân cử sẽ có công trạng tranh đấu và tiếp tục nhận được phiếu bầu của cử tri gốc Việt.

Mỗi năm đều có game và kịch bản mỗi game đều giống nhau. Dường như đảng Việt Tân đang gặp bế tắc và không có lối thoát nào khác ngoại trừ những chiến lược mang tính giai đoạn như hiện nay.

Thứ nhất, đối với cộng đồng, đảng Việt Tân luôn bị đám đông quần chúng có thành kiến, tẩy chay thậm chí nhiều nơi còn quá khích chống phá tất cả các hoạt động của đảng này. Do đó, Việt Tân luôn có khát vọng chinh phục cộng đồng bằng những vụ nói trên, mong rằng các thành phần trong cộng đồng sẽ thay Đỗi cái nhìn đối với họ. Tiếc rằng, cho đến nay Việt Tân chưa hề đạt được mục tiêu. Một phần là vì những hành động trong quá khứ chưa được minh bạch, một phần khác là do chủ trương thiếu bản lãnh đương đầu với dư luận. Mỗi khi có sự kiện, Việt Tân chỉ muốn chọn những nơi nào có cảm tình để lên tiếng, không dám đương đầu với những cá nhân, tổ chức hoặc truyền thông để lý luận bảo vệ các đường lối hoạt động.

Thứ hai, đối với chính giới Hoa kỳ, đảng Việt Tân chỉ là một tổ chức hoạt động về chính trị với phương thức trao Đỗi quyền lợi. Việt Tân tạo sự kiện để các dân cử Hoa Kỳ có cơ hội kiếm phiếu, ngược lại các dân cử sẵn sàng thỏa mãn một số yêu cầu của đảng Việt Tân, với điều kiện những yêu cầu này không gây ảnh hưởng quan hệ đang tốt đẹp giữa Việt Nam – Hoa Kỳ.

Do yếu tố chỉ lợi dụng lẫn nhau, nên sự ủng hộ của các dân cử chỉ giới hạn. Họ chưa bao giờ giúp Việt Tân tạo được ảnh hưởng sâu rộng trên quốc hội mà chỉ là những trò ve vãn bên lề của quốc hội. Trong khi đó, Việt Tân lại không có giải pháp nào để thuyết phục cả lưỡng viện quốc hội xác nhận vai trò đối lập của Việt Tân đối với Việt Nam. Cho đến nay đối với chính phủ Hoa Kỳ, Việt Tân chỉ là một tổ chức cá nhân, không phải là một đảng phái chính trị đối lập của Việt Nam, vai trò của họ không hề được thừa nhận với tên gọi là đảng phái chính trị.

Ngoài ra, sự hợp tác và thúc đẩy quyền lợi giữa Hoa Kỳ – Việt Nam càng lúc càng rõ nét hơn. Hòa Kỳ cần Việt Nam để hoàn tất chiến lược của họ tại Á Châu Thái Bình Dương, ngược lại Việt Nam cần Hoa kỳ để phát triển kinh tế và ngăn chặn sự bành trướng của Trung Quốc về hướng nam. Thời gian này được xem là “tuần trăng mật” của hai cựu thù ngày xưa, quan hệ tốt đẹp của hai phía càng lúc càng chín mùi, do đó các hoạt động của Việt Tân chỉ gây khó chịu cho cả hai phía. Việt Tân sẽ càng gặp khó khăn hơn, thậm chí có thể sẽ bị cấm cửa hoạt động tại Hoa kỳ vì có hành động gây hại đến quốc gia đối tác của Hoa kỳ.

Thứ ba, đối với phía chính quyền Việt Nam xưa nay vẫn xem Việt Tân là “tổ chức khủng bố.” Mỗi lần xảy ra sự kiện, hàng trăm tờ báo trong nước đều “đồng khí tương cầu” trên các bản tin, sự việc này đã kéo dài nhiều năm và đa phần công chúng (gần 90 triệu dân) đều xem Việt Tân giống như “khủng bố.” Họ không biết Việt Tân là ai, hoặc có biết cũng tránh né tiếp xúc hoặc không muốn có quan hệ gì với tổ chức này. Rốt cuộc, Việt Tân chỉ có khoảng vài người biết đến hoặc có cảm tình.

Thêm vào đó các nhà hoạt động chống bất công xã hội đang bị chính quyền Việt Nam theo dõi, giám sát, cũng tránh né các liên lạc hoặc có quan hệ với Việt Tân, vì họ không muốn bị kết tội nặng hơn vì “liên kết với phần tử xấu âm mưu lật Đỗ chính quyền.” Và nhiều người trong số họ chỉ là những nhà tranh đấu về mặt xã hội, họ không muốn bị biến thành tranh đấu về chính trị.

SAI LẦM TRONG VỤ NGUYỄN QUỐC QUÂN 

Ngay sau khi ông Nguyễn Quốc Quân bị bắt, các thành viên, cảm tình viên của Việt Tân lập tức lên tiếng như chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm, Lý Thái Hùng, Hoàng Tứ Duy, Lê Nguyên Hồng v.v… Mỗi người giải thích theo một kiểu khác nhau, nhưng tựu chung chỉ muốn nhấn mạnh các hoạt động hiện nay của Việt Tân, và phê phán hành động của nhà nước Việt Nam.

Chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm trong cuộc phỏng vấn với tờ báo Người Việt cho rằng, Việt Tân có hoạt động tại Việt Nam và xâm nhập nhiều lần, đồng thời thừa nhận những “vấp váp” trong quá khứ, bị nhiều đảng phái khác đối kỵ và bị đánh phá bởi phía Việt Nam.

Trong khi đó Lê Nguyên Hồng trong bài viết cho rằng, “CSVN hoảng loạn khi bắt ông Nguyễn Quốc Quân.” Một mặt ông này cho rằng chính quyền Việt Nam sợ hãi trước các hoạt động của Việt Tân, nhưng đến cuối bài lối văn lại “mềm dẻo” gần như năn nỉ nhà nước Việt Nam trả tự do cho ông Nguyễn Quốc Quân.

Còn trong bản thông cáo báo chí, ông Hoàng Tứ Duy tri hô rằng Việt Nam bắt giữ người bất hợp pháp, với những ngôn từ nặng mùi lập trường chính trị, đòi hỏi Việt Nam trả tự do “vô điều kiện” cho ông Nguyễn Quốc Quân.

Những lần trước hầu như xảy ra sự kiện, chỉ có chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm lên tiếng, và Việt Tân sử dụng những cơ quan ngôn luận của tổ chức để “giải độc” với dư luận. Riêng lần này số lượng thành viên lên tiếng khá đông, cho thấy Việt Tân đang có nỗ lực đánh động dư luận với hy vọng sẽ nhận được sự hỗ trợ của quần chúng trong vụ ông Nguyễn Quốc Quân.

Có lẽ đây là sự tính toán sai lầm của Việt Tân và giờ đây phải cố gắng “chữa lửa.” Trong vài ngày sắp tới có lẽ Việt Tân sẽ đưa ra nỗ lực hơn nữa để tìm cách rút ngắn thời gian bị giam giữ của ông Nguyễn Quốc Quân.

Thứ nhất, về khung luật pháp, ngoại trừ động cơ chính trị mà ông Quân đang đối diện với tội danh mà nhà nước Việt Nam gọi là “âm mưu khủng bố” ra, ông Quân sẽ còn đối diện với án tù khác mà Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ khó lòng can thiệp, đó là vi phạm luật lệ Việt Nam về tình trạng bị trục xuất.

Năm 2007, ông Quân bị kết án sáu tháng tù cho hành động tương tự và đến năm 2008 ông được trả tự do và bị trục xuất về Hoa Kỳ. Với công dân của một quốc gia nào đó bị trục xuất theo công pháp quốc tế, họ sẽ bị cấm nhập cảnh trở lại quốc gia đó, nếu vi phạm sẽ bị kết án tù cao hơn và bị xử bởi luật lệ của quốc gia đó.

Ông Quân từng bị Việt Nam trục xuất, và theo đó ông bị cấm nhập cảnh Việt Nam với mọi hình thức. Nay ông đổi tên trên passport thành một tên khác, rồi cố tình nhập cảnh Việt Nam, dù Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ muốn can thiệp cũng khó lòng vì hành động cố tình vi phạm luật lệ của Việt Nam, đó là chưa kể sự cố vi phạm này lại mang theo động cơ chính trị như lời xác nhận của chủ tịch Đỗ Hoàng Điềm hay Hoàng Tứ Duy.

Thứ hai, ông Quân bị bắt giữ ngay sau khi vừa nhập cảnh vào phi trường Tân Sơn Nhất, điều này chứng tỏ an ninh Việt Nam đã biết trước kế hoạch xâm nhập của ông Quân.

Với kinh nghiệm đối phó với sự xâm nhập của Việt Tân từ nhiều năm qua và các kế hoạch tạo tiếng vang, thông thường Cục An ninh Việt Nam sau khi bắt giữ mới thông báo cho Bộ Ngoại giao Hoa kỳ biết thông qua qua tòa Tổng lãnh sự hay Đại sứ quán tại Việt Nam, phía Hoa Kỳ sẽ phái người tìm hiểu sự kiện rồi mới quyết định can thiệp hay không.

Lần này, Cục An ninh Việt Nam đã thông báo cho Bộ Ngoại giao Việt Nam biết trước việc bắt giữ, và Bộ ngoại giao Việt Nam cũng như Hoa Kỳ đã được thông báo đầy đủ trước khi họ tiến hành bắt giữ ông Quân tại phi trường. Do đó, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ chỉ cử người hiện diện trong cuộc phỏng vấn để đảm bảo phía Việt Nam không có hành vi thô bạo với công dân của họ.

Ngoài ra, các cuộc thẩm vấn sẽ được ghi âm và ghi hình đầy đủ, mọi trình tự đều được thông báo đầy đủ cho phía Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Dù các dân cử ủng hộ Việt Tân có can thiệp, họ không chỉ nghe báo cáo một phía của Việt Tân, mà còn chờ báo cáo chính thức từ Bộ Ngoại giao với những văn bản thông báo trước khi bắt giữ và những trình tự thẩm vấn được phơi bày. Các dân cử cũng khó lòng mở miệng vì hành động vi phạm luật pháp quá rõ ràng, cũng như thái độ khi thẩm vấn của ông Quân, Việt Tân khó cơ hội nói ngược rằng ông Quân bị “khủng bố tinh thần” và phải ký vào văn bản phạm tội, vì tất cả đều có sự giám sát của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Lần này, Việt Tân sai lầm khi dùng các chiêu thức cũ, vi phạm các lỗi nhẹ trong phạm vi can thiệp của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Việt Tân không biết rằng sau nhiều lần cử người xâm nhập theo chiêu thức này, phía Bộ Ngoại giao Việt Nam và Hoa Kỳ đã có sự hợp tác và làm việc rõ ràng hơn, tránh kích động và gây hại cho các mối quan hệ giữa hai nước.

Ngoài ra việc thúc đẩy dự án TPP giữa Hoa Kỳ và Việt Nam, theo đó đôi bên sẽ cố gắng đạt được vào tháng 11 cuối năm nay, phía Hoa Kỳ đã có chính sách và chiến lược dành cho Việt Nam. Rất có thể theo thỏa thuận phía Hoa Kỳ sẽ dựa theo các bằng chứng hiện nay và quá khứ để chấm dứt các hoạt động chính trị “chống phá Việt Nam” của Việt Tân, theo yêu cầu của phía Việt Nam, tương tự như trường hợp Tướng Vàng Pao năm 2007.

Chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ luôn luôn sẽ là cây gậy và củ cà rốt. Cho đến thời điểm hiện nay, cây gậy của Hoa Kỳ đối với Việt Nam chính là chính sách “nam tiến” của Trung Quốc chứ không phải sự đối lập của Việt Tân với Việt Nam.

Trong khi mục tiêu sau cùng của Việt Tân là mong muốn được quần chúng cộng đồng Việt Nam hải ngoại, chính phủ Hoa Kỳ xác nhận họ là đảng đối lập với chính phủ Việt Nam để có thể giành hoặc chia quyền cai trị. Nhưng cho đến hiện tại, với các xu thế hiện nay có vẻ khát vọng trên của Việt Tân chỉ là ảo vọng.

Phía chính phủ Việt Nam chưa hề xem Việt Tân là đảng chính trị đối lập, họ chỉ xem Việt Tân là “tổ chức khủng bố.” Cộng đồng Việt Nam hải ngoại bị phân hóa rất nhiều, nhưng đa phần đều không ủng hộ cho các khuynh hướng hoạt động của Việt Tân, điển hình qua vụ “Thỉnh Nguyện Thư.” Cả nhóm Trúc Hồ lẫn tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng đều bác bỏ sự tham gia và gần như chỉ trích Việt Tân rất nặng nề. Các tay viết chống cộng thường xuyên như Kim Sơn Hà Văn Âu, Việt Thường, Trần Thanh, Trương Minh Hòa, Duyên Lãng Hà Tiến Nhất v.v… cùng hàng trăm website đều hàng ngày phê phán hay chỉ trích các hoạt động của Việt Tân.

Trong khi đó, chính phủ Hoa Kỳ cũng chưa hề thừa nhận Việt Tân là một chính đảng đối lập với Việt Nam, chỉ xem Việt Tân là một tổ chức chính trị thiểu số thông qua một số chính trị gia dòng chính tập tành trò chơi vận động hành lang. Do đó, hầu như Việt Tân không có tư thế để đạt được các mục tiêu mong muốn.

KHÔNG CÓ GIẢI PHÁP 

Qua vụ ông Nguyễn Quốc Quân bị bắt giữ ngày 17 tháng 4 vừa qua, cho thấy Việt Tân vẫn chưa hề có những chiến lược thiết thực hơn, và đang đưa ra nỗ lực cố gắng giành tiếng vang cho tổ chức, với hy vọng đánh động được đám đông ủng hộ, cũng như muốn tạo cơ hội cho các dân cử như Loretta Sanchez, Lou Corea, Chris Smith có dịp lên tiếng để kiếm phiếu mùa bầu cử.

Sự bế tắc về đường hướng hoạt động và thiếu giải pháp chinh phục cộng đồng, Việt Tân có thể đối diện với sự phá sản về nhân sự. Vì cho đến nay, hầu như các nhân vật đầu não của Việt Tân chiếm giữ những vị thế quan trọng, đều xuất phát từ gia đình của ông Hoàng Cơ Minh. Nhiều người có cảm tình với Việt Tân trước đây hoặc đã tham gia vào các hoạt động của Việt Tân sẽ dần dần bỏ rơi hoạt động của tổ chức này. Một phần vì bế tắc như đã nói trên, một phần vì giới hạn sự phát triển trong tổ chức không có cơ hội trở thành lãnh đạo tổ chức này, nếu không phải là thành viên trong gia đình của ông Hoàng Cơ Minh, Hoàng Cơ Long hay Hoàng Cơ Định.

Nhưng nếu để tìm ra giải pháp để giải quyết những bế tắc với cộng đồng, Việt Tân lại phải đối diện với những việc làm trong quá khứ mà chưa hề có lời giải thích mang tính thuyết phục nào với quần chúng. Từ chuyện quyên góp tiền bạc ở thập niên 80, 90 cho đến các vụ thanh trừng trong nội bộ v.v… Đây sẽ là bài toán khó tìm ra đáp án của Việt Tân.

Tóm lại, lần này phía nhà nước Việt Nam rất có thể kết án nặng nề đối với ông Nguyễn Quốc Quân mà Bộ Ngoại giao Hoa kỳ chỉ có thể đề nghị phía Việt Nam giảm án, không như dự tính ban đầu của Việt Tân là sẽ giam độ vài ngày hay vài tháng rồi thả ra.

Riêng với cộng đồng người Việt hải ngoại, sự vận động quần chúng của Việt Tân sẽ không gây ồn ào như vụ Đỗ Thành Công trước đây, vì kịch bản được lập lại quá nhiều lần sẽ khiến người trong cộng đồng nhàm chán và cho rằng vô ích.

Theo Vietweekly

Categories: Khủng bố bạo loạn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Sự thật khủng khiếp Quân Khủng bố MAFIA PHỞ VIỆT TÂN qua cuốn hồi ký “Hành Trình Người Đi Cứu Nước”

4 TRÙM SÒ “PHỞ VIỆT TÂN”

Chính loạt bài này của Hoàng Xuyên cùng với cuốn phim “Khu chiến” của Nguyễn Ngọc Ẩn khi phổ biến ở hải ngoại đã giúp bọn Hoàng Cơ Minh thực hiện được cú lừa hàng chục triệu USD như đã nói ở kỳ trước.

Đến nay, ở tuổi 80, ông Hoàng Xuyên ân hận vô cùng vì đã tiếp tay cho bọn lừa đảo và “bật mí” về bí mật của KC. Theo đó, sau khi thuê được một vạt rừng ở tỉnh Ubon – cách Bangkok 500km về phía Đông Bắc, Minh lập KC dựng lên vài căn nhà lụp xụp bằng tre nứa. Với khoảng 40 thanh niên bị dụ dỗ, cưỡng bức từ các trại tạm cư trên đất Thái và từ nước ngoài về đây, Minh gọi là KCQ. “Đoàn hải ngoại” do Phạm Văn Liễu dẫn đến, Minh bố trí cho đi đường lòng vòng trong rừng mất hai ngày cho có vẻ là căn cứ nằm trong rừng sâu heo hút. Thật ra nó chỉ cách một thị trấn biên giới của Thái khoảng… 7km đường chim bay. Điều này bị phát hiện trong chuyến về của đoàn, chỉ đi bộ chưa đến 2 giờ. Lúc làm lễ công bố “cương lĩnh”, Minh phải thuê thêm 100 người Lào sống gần đó, mặc bà ba đen, khăn rằn đóng vai KCQ để quay phim, chụp ảnh. Minh thét vào micro: “Trung đoàn 45 xung kích, Tiểu đoàn pháo binh 27, Đại đội thám báo 36… (tất cả đều là những phiên hiệu 9 nút cho hên) vào nơi hành lễ”… Đám người lù khù vác mấy cây súng săn, súng trường cổ lỗ sĩ (mà Minh móc nối mua lại của bọn tội phạm hoặc ngoài chợ trời mang về) đi tới đi lui đó, được Minh phóng đại lên thành “trung đoàn”, “tiểu đoàn” mà không ngượng mồm. Ông Liễu đứng gần ông Xuyên nói: “Ông làm bộ lên tuyên bố đoàn hải ngoại ủng hộ 2.000USD để làm cò mồi cho khí thế!”. Ông Xuyên nghe lời. Vừa lễ xong, Minh quay lại bảo ông Xuyên: “2.000USD ông hứa ủng hộ đâu?”. Ông Xuyên giải thích: “Tôi chỉ làm theo lời ông Liễu thôi chứ làm gì có tiền bạc!”. Từ lúc đó, Minh hết xởi lởi vồn vã; nhìn ông Xuyên với cặp mắt… lạnh lùng. Trở về Mỹ, ông Xuyên lại càng kinh ngạc khi trên tờ báo của băng nhóm Hoàng Cơ Minh đăng những tin bài về những trận đánh dữ dội của 10.000 KCQ, tiêu diệt nhiều tiểu đoàn đối phương diễn ra trong những ngày ông Xuyên đang ở KC. Chưa hết kinh hãi vì kiểu đưa tin láo toét như thế, ông Xuyên đã bị đám lâu la của Minh ở Mỹ hăm dọa: “Phải viết bài tuyên truyền tốt để người ta đóng góp tiền bạc cho kháng chiến. Không làm đúng yêu cầu này coi như ông là… tay sai của Cộng sản”. Ông Xuyên đành thực hiện theo chỉ đạo của chúng và phải chờ hơn 20 năm sau mới dám nói lên sự thật.

Trong hồi ký của Phạm Hoàng Tùng cũng có những sự thật tương tự. Nhưng với hơn 3 năm trong KC, cũng như tham gia “Đông tiến” (từ tháng 2-1984 đến tháng 7-1987), Tùng còn nắm được nhiều bí mật ghê rợn, tệ hại hơn. Từ trại tạm cư Si Khiu, Tùng cùng vài thanh niên người Việt khác ngồi trong xe chở rác để ra KC. Với hàng chục triệu USD lừa đảo được của hàng trăm ngàn bà con Việt kiều, Minh trích ra một ít để nuôi lực lượng KCQ lúc này khoảng hơn 100 người, mỗi ngày ba bữa cơm cá khô, ngủ trong chòi lá. Minh kêu gọi đám đàn em phải sống tiết kiệm, kham khổ. Minh dựng kịch nhặt áo thun rách bên suối giặt rồi mặc lại để thêm phần thuyết phục. Trong khi đó Minh và đám đầu sỏ với danh nghĩa “đi công tác” ở Bangkok, Tokyo, Hoa Kỳ… tha hồ ăn chơi phè phỡn. Ngoài những bữa ăn tập thể đạm bạc, thiếu thốn, bọn đầu sỏ trong KC thường lén lút “ăn vụng” nhiều món ngon mua từ chợ Thái vào. Trong huấn luyện, chỉ có mấy cây súng cũ mèm, KCQ phải chặt cây rừng làm vũ khí. Ngoài tư tưởng chống phá đất nước, Minh giao cho Trần Khánh nhồi sọ KCQ tư tưởng giết người không ghê tay theo kiểu Hitler. Trong thời gian ở KC, cũng như trên đường “Đông tiến”, nhóm sát thủ dưới tay Minh đã giết chết 18 đồng đội chỉ vì những lý do vớ vẩn, hoặc khi họ bị thương gây cản trở cho đội hình di hành. Để tiết kiệm đạn, bọn sát thủ đã bóp cổ nạn nhân cho đến chết. Ngay Lê Hồng (Đặng Quốc Hiền) được phong chức “Tư lệnh lực lượng võ trang” cũng bị Minh thủ tiêu chỉ sau một lần tranh cãi. Bác sĩ Nguyễn Hữu Nhiều cũng bị dụ từ trại tạm cư vào KC, sau đó bị “án tử hình” vì dám nêu một câu hỏi: “Nếu chủ tịch (Hoàng Cơ Minh) gặp chuyện không may, ai sẽ là người thay thế?”. Được huấn luyện trong môi trường tàn bạo, sắt máu như vậy, nên một số KCQ phát sinh tâm địa man rợ. Phạm Hoàng Tùng kể: “Trên đường di hành Đông tiến, lần hai (2-1987), các KCQ quá đói khát đã giành giật nhau từng nắm cơm của người vừa chết, cướp bóc của dân Lào… (và nhiều trò ghê rợn khác chúng tôi không tiện nêu ở đây). Khi bị bắt, di lý về trại giam Xuân Phước – Phú Yên, các KCQ đã đánh nhau để giành một miếng cơm cháy”… Trong lịch sử Việt Nam, chưa có một đội quân nào, kể cả phường thảo khấu mà tính thú lại trội hơn tính người ở mức kinh khủng như thế! Cũng vì tội ác này, gần đây trên báo chí người Việt ở hải ngoại, những “chiến hữu” của Minh đã không tiếc lời nhục mạ và gọi y là “thiên cổ tội nhân”!

Minh còn tỏ ra điên loạn khi chế ra một thứ lịch quái gở, áp đặt trong KC. Mỗi tháng có 4 tuần lễ được Minh chia làm 3 “chu kỳ”, mỗi “chu kỳ” không có thứ 2, thứ 3, thứ 4… chủ nhật; mà là các ngày: Anh Dũng – Bắc Bình – Cải Cách – Duy Tân – Đống Đa – E Dè – Gay Go – Hồng Hà – Im Lặng. Đây là cách để Minh thủ tiêu ý niệm về thời gian trong những người đã bước chân vào KC. Cộng thêm chế độ 5 không: “không nghe, không biết, không nói, không thấy, không hỏi”, Minh đã biến cái gọi là KC thành một địa ngục, biến những con người sống trong đó thành những cỗ máy không còn suy nghĩ, tình cảm, ý thức về thời gian…. Vì vậy những kẻ đã qua “lò” này trở nên hung ác, man rợ cũng là chuyện dễ hiểu.

Những người đã trót theo Minh, từ cấp lớn đến cấp nhỏ đều là “chốt thí” cho Minh và anh em nhà Hoàng Cơ thực hiện mục tiêu kiếm tiền, kiếm danh. Trong sách “Trả ta sông núi”, Phạm Văn Liễu đã trích dẫn một bức thư Minh gửi cho Liễu: “Khi chúng ta xong việc, những người như thế (các KCQ và những người yểm trợ KC ở hải ngoại) chỉ là đồ bỏ đi!”. Đó cũng là lời giải thích cho những kế hoạch phi chính nghĩa, phiêu lưu tuyệt vọng. Phạm Hoàng Tùng viết trong hồi ký rằng: năm 1985, Minh tổ chức hai chuyến xâm nhập về nước qua đường bộ Campuchia, mỗi chuyến có 7 – 9 người! Khi về đến Phnôm Pênh thì tất cả đều bị bắt. Cuối năm đó, Minh mở “Đông tiến 1”, gồm 40 tên xâm nhập qua đường Lào. Bộ đội Lào đã tiêu diệt hơn một nửa quân xâm nhập, số còn lại lần lượt chết trong rừng vì đói khát, bệnh tật, thú dữ. Trước những thất bại như thế, Minh cay cú dốc vốn liếng đánh ván bài chót. Tháng 9-1986, Minh ra lệnh phá hủy hết doanh trại, gọi chủ rừng đến trả đất rồi xua hết 100 người đang có mặt trong KC vào cuộc phiêu lưu “Đông tiến 2 lần 1”. Nhưng khi chuẩn bị vượt sông Mekong, do một số đối tượng trong đoàn tràn vào làng chài ven sông cướp bóc nên bị người trong làng phát hiện, truy đuổi. Minh khiếp sợ dẫn quân chạy ngược lại đất Thái. Song do đất rừng đã trả, sào huyệt đã bị phá bỏ nên cả đoàn hơn 100 người phải sống “lậu” quanh quẩn trong khu rừng KC cũ. Lúc này họ sợ cả người Thái nên phải di chuyển liên tục và giấu mình trong các hang đá, bụi cây. Cuộc sống tạm bợ, vất vưởng thiếu ăn, thiếu mặc như thế kéo dài gần một năm. Đến tháng 7-1987, trong tình thế đường cùng, Minh lại kéo đoàn người “chốt thí” vào trò liều mạng cuối cùng. Trong 6 tuần lễ di hành, sau khi qua được sông Mekong, đoàn phỉ ô hợp này đã bị bộ đội Lào chặn đánh quyết liệt. Lớp chết, lớp bị thương, lớp tan hàng bỏ trốn. Minh ra lệnh giết hết những người bị thương, những người bị nghi là phản bội, bỏ trốn. Có người bị bắn, người thì nhận một mũi thuốc độc, hoặc bị xiết cổ…

Đói khát, đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng bao trùm đoàn người rách nát tơi tả và ngày càng teo tóp về số lượng. Hoàng Cơ Minh bị thương, biết đã cùng đường nên tự sát, một số tên đầu sỏ khác bắt chước theo…. Số còn sống, mạnh ai nấy chạy, lớp chết trong rừng sâu vì thương tật, suy kiệt, lớp bị bộ đội Lào bắt giữ, giao cho phía Việt Nam. Phạm Hoàng Tùng chung số phận với nhóm phỉ trên. Khi đang thụ án tù ở Phú Yên, Tùng trốn trại vào năm 1993 sang CPC sống vất vưởng ngoài vòng pháp luật. Năm 2006, Tùng vì quá phẫn uất với sự lừa đảo của Hoàng Cơ Minh và đồng bọn đã cướp hết tuổi thanh xuân của anh ta và các bạn bè khác nên đã viết hồi ký kể tội chúng. Với chủ tâm lừa đảo, đảng Việt Tân (ĐVT) vẫn giữ bí mật về cái chết của Hoàng Cơ Minh suốt 14 năm sau đó. Mãi đến 28-7-2001, Nguyễn Kim Hườn – Chủ tịch ĐVT – mới cho công bố sự thật này và… “xin lỗi đồng bào” vì đã nói dối suốt 14 năm qua rằng: “Ông Minh vẫn sống và đang hoạt động ở quốc nội”! Cộng đồng người Việt ở hải ngoại đã vô cùng phẫn nộ, ghê tởm khi biết được bản chất bịp bợm, xảo quyệt, khủng bố, man rợ của ĐVT khi những sự thật trên được phanh phui trên báo, đài. Ngay những kẻ cùng “chiến tuyến chống cộng”, thậm chí trong nội bộ ĐVT đã cho phát tán nhiều tài liệu tố cáo, chửi bới Hoàng Cơ Minh và đồng bọn. Các phe nhóm này cũng đã từng kiện nhau ra tòa án Mỹ về vụ này. Từ hơn 10 năm trước, báo chí ở Mỹ đã gọi “mặt trận kháng chiến” của Hoàng Cơ Minh và ĐVT là “mặt trận phở bò” (vì đã lừa đảo, kiếm tiền mở 36 tiệm phở Hòa trên đất Mỹ), hoặc “mặt trận khiến chán”…. Một số người đã bị chúng giết chết hoặc giết hụt khi dám công bố những sự thật này. Sau khi hoạt động lén lút theo cách tổ chức của lực lượng khủng bố cực đoan trong xã hội Mỹ được hơn 20 năm, ngày 19-9-2004 bọn đầu sỏ ĐVT chạy qua Berlin (Đức) thuê một điểm họp báo tuyên bố ra hoạt động công khai và sẽ về nắm chính quyền tại Việt Nam vào… một thế kỷ nào đó! Lời tuyên bố này lập tức bị báo chí người Việt hải ngoại chế giễu, mỉa mai cho rằng: “ĐVT đang chuẩn bị một vở diễn mới để giết người và lừa bịp bà con kiếm tiền như những sự thật của tổ chức này vừa được những người trong nội bộ phanh phui!”. Nhưng nên nhớ rằng, trước một trò lừa bịp, người ta chỉ mắc mưu một lần!

GIA HUY – LÊ BÌNH, CATP Hồ Chí Minh, 18/1/07

nhandanvietnam.org

Categories: Khủng bố bạo loạn | Bạn nghĩ gì về bài viết này?