Posts Tagged With: Sách hiếm

CỜ VÀNG: CHUYỆN NHIỀU TẬP

Nguyễn Trí Cảm
http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuN/NguyenTriCam7.php

15 tháng 8, 2008

Nhân dịp lễ Vu Lan báo hiếu năm 2008, thầy Thích Nhật Từ được mời sang thuyết pháp tại chùa Hoa Nghiêm ở Washington D.C, thầy bị một số tổ chức, hội đoàn xưng là cộng đồng “người Việt quốc gia” chống đối, vu khống và xuyên tạc mục đích của chuyến đi hoằng pháp. Gọi thầy Nhật Từ là người của nhà nước cọng sản.

Cọng sản là thế nào? Là tu sĩ thì đi giảng pháp là chuyện bình thường, đi đâu, giảng ở đâu là chuyện của thầy, thầy chẳng làm rụng sợi tóc của ai đâu, đừng sợ! Tuy nhiên sự chống đối là thước đo của mối bang giao Việt-Mỹ, mối quan hệ càng có thực chất, chiều sâu bao nhiêu thì sự chống đối càng mãnh liệt bấy nhiêu, nhất là trong lãnh vực kinh tế và quân sự.

Tâm lý của sự chống đối

Sự chống đối thể hiện sự lo sợ chính quyền Hoa Kỳ sẽ có những biện pháp nhằm hạn chế hay cấm đoán những biểu hiện của các công dân Mỹ gốc Việt chống đối hăng tiết vịt quá, có thể làm tổn hại đến mối quan hệ chiến lược Việt-Mỹ và các nước Đông Nam Á đang được xây dựng để làm đối trọng giữa anh Hoa Kỳ với anh Hoa Kiều. Vì vậy, sẽ có những cuộc chống đối vu vơ như chó sủa trăng như thế trong tương lai. Quay lại vấn đề người Việt quốc gia.

Nguồn gốc và quá trình hình thành cờ vàng và người Việt quốc gia ra sao thì thấy tác giả Nguyễn Mạnh Quang trình bày rất chi tiết trong tập tài liệu lịch sử ”Chân Dung Người Việt Quốc Gia” trên trang Sách Hiếm. Sau hiệp định Genève năm 1954, đất nước tạm chia đôi chờ tổng tuyển cử, lá cờ nền vàng ba sọc đỏ được sử dụng làm quốc kỳ cho Miền Nam Việt Nam. Ý nghĩa hay biểu tượng của nó ra sao thì dĩ nhiên phải là những từ ngữ mang những ý nghĩa tích cực như tự do, dân chủ, nhân vị, nhân quyền, chính nghĩa quốc gia hay hàm ẩn một ý nghĩa gì gì đó như bất cứ lá cờ nào khác. Nhưng dù nó biểu tượng cho cái gì đi nữa thì số phận lịch sử của nó cũng đã qua, đã thuộc về quá khứ, biết là để biết như “dân ta phải biết sử ta” chỉ thế thôi.

Nói gì thì nói, Việt Nam ngày nay không còn là một đất nước bị chia cắt làm hai miền bắc nam, mà là một đất nước đã thống nhất, và là thành viên của Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Do đó, “cờ vàng” đã chết về mặt lý thuyết và cả trên thực tế kể từ 30 tháng 4 năm 1975, cờ vàng không còn là biểu tượng của nước Việt Nam Cọng Hòa nữa vì nước này không còn tồn tại. Tuy nhiên quá khứ không thể giống như đôi giày rách cũ, muốn vứt bỏ đi lúc nào cũng được nhưng nếu cứ dùng lá cờ vàng để nuôi mãi lòng hận thù với tâm trạng thắng thua, bất chấp lẽ phải thì chẳng thể hòa giải được với hiện tại, chuyển hóa được nội kết, xem mọi vật là thường thay vì vô thường.

Đáng lẽ nên yên lặng sống nốt quảng đời còn lại thay vì cứ hô hào chống đối lung tung để cố chứng minh cái chẳng có là “chính nghĩa quốc gia” để rồi làm trò cười cho thiên hạ và các thế hệ mai sau, và rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Những người tham gia chính quyền miền Nam cũ giờ ai nấy cũng vào khoảng trên dưới 60, nói theo Khổng Tử thì là “lục thập nhi nhĩ thuận”, có nghĩa là không còn chướng ngại khi nghe mọi lẽ phải trái, và thấu hiểu ngay mọi điều. Tuy nhiên, những người này cứ làm phiền lòng những cộng đồng người Việt khác và cả cho người bản xứ, vì không phải cứ là người định cư buộc phải là người chống cộng, phải suy tôn “cờ vàng” với cái lý luận rất trẻ con là nếu thích cọng sản thì sao lại qua đây!

Con chiên cờ vàng

Riêng con chiên cờ vàng thì lại là vấn đề khác. Đối với giáo dân, cờ vàng là biểu tượng của chủ nghĩa chống cộng, họ chống phá ngông cuồng, hung hăng như gà chọi, hết thế hệ này qua thế hệ khác trên một nền tảng chung đó là những gì mà các chủ chăn vận dụng Kinh Thánh dạy cho họ. Còn chủ chăn chiên thì lại khác, họ chống cộng rất triệt để vì quyền lực, tài sản, đất đai cướp đoạt khi xưa bị tịch thu trả lại cho quốc gia, mất quyền “làm cha thiên hạ”.

Họ căm thù chế độ cọng sản còn là vì chính chủ nghĩa này là một trong những lực lượng tiên phong của loài người tiến bộ đã đánh và “giải hoặc” những gì mà tôn giáo này muốn là toàn thế giới phải thờ duy nhất chỉ có một mình Giêsu trong hơn 2000 năm qua, kể cả bằng các cuộc “thập tự chinh” hay “thánh chiến”, và Việt Nam là nạn nhân của “ơn Chúa” này trong hơn 80 năm làm nô lệ cho người Pháp và cuộc chiến hơn 20 năm với người Mỹ, chư hầu và di họa của nó vẫn còn tồn tại đến ngày nay, bằng chứng cụ thể là “cờ vàng” cứ muốn đi ngược dòng lịch sử.

Con chiên cờ vàng tìm mọi cơ hội, hô hào chống đối, biểu tình, kêu gọi ngoại bang can thiệp bất cứ điều gì có thể giúp cho Việt Nam phát triển bằng mọi thủ đoạn miễn làm sao cho Việt Nam bị cô lập, kiệt quệ, nghèo đói là họ vui mừng kháo nhau rằng đất nước “tang thương” là do bọn cọng sản gây ra! Họ biết kết hợp, xâm nhập và lũng đoạn các tổ chức, hội đoàn tự nhận là “người Việt quốc gia” để chống đối nhà nước Việt nam, gây áp lực tâm lý với những người muốn sống yên phận trong một cộng đồng đa phần là con chiên “cờ vàng”. Bằng chứng là chống thì cứ chống, về thăm quê và gửi cả 6, 7 tỉ dollar về nước mỗi năm thì cứ gửi, cứ về! mà ngay cả một số chùa chiền cũng phải tham gia chống cộng, treo cờ vàng để được yên thân, làm mất cả tinh thần “vô úy” của đạo Phật ! Họ thành công khi biến những tổ chức chống cộng khác đứng dưới chung một màu cờ, bởi giờ đây cờ vàng đã bị tiếm danh và trở thành biểu tượng “công giáo chống cộng” là chính.

Mất nước?

Họ cứ kêu gào ồn ào lên rằng nước đã mất, đã mất nước, điều này hoàn toàn chính xác, vì đối với họ chỉ có một tổ quốc duy nhất: Đó là nước Chúa. Còn tôi nghe họ kêu gào toáng lên “nước đã mất” nên thỉnh thoảng cũng ghé vào trang web của LHQ để kiểm tra xem nước Việt Nam đã mất hay chưa! Họ không muốn hiểu rằng thể chế chính trị nào cũng tồn tại trong một quãng thời gian nhất định hoặc biến thể để tồn tại trong dòng lịch sử của dân tộc, còn đất nước thì không, trừ phi hành tinh này bị Chúa lòng lành của họ xóa sổ!

Hoạt động của các của con chiên cờ vàng

Niềm vui của con chiên cờ vàng và người Việt cờ vàng là có cơ hội được tụ tập giương cờ vàng, lấy sự hô khẩu hiệu chống cộng làm niềm vui, xả xì-trét, một thứ “hobby”, vì thực tế họ chẳng hề có một thực lực nào đáng kể để chống phá Việt Nam ngoài mấy trang điện tử chỉ toàn ca tụng các “đức thánh cha” và chưởi bới những “thằng” nói ra sự thật về kinh thánh, về ông bà Giêsu và Maria, về sự cấu kết của giáo hội công giáo với thế lực ngoại bang gây ra tội ác đối với dân tộc, nói về “chính nghĩa quốc gia”, nói về “lính cọng hòa” v.v. những bài viết chỉ toàn là chuyện móc méo xuyên tạc, sặt mùi lá cải, “xe cán chó-chó cắn xe” trong nước, mang tính cá biệt, ai nói động đến cờ vàng họ đều bị chụp mũ là ..cọng sản hay thân cộng tuốt, mấy nhà sư Phật giáo trong nước qua cũng là đối tượng được “chào đón” rất kỹ vì họ cho rằng Phật giáo đã tiếp tay cọng sản làm cho “mất nước”. Vì thú vui này, nên chẳng lấy làm lạ khi chính họ biểu tình chống đối lẫn nhau vì những chuyện không đâu, từ cái chậu rửa chân có hình cờ vàng, thậm chí có cậu ca sĩ mang dây thắt lưng có hình ngôi sao cũng bị biểu tình chống đối chỉ vì khi này chẳng có ông viên chức “Việt Cộng” nào qua công tác!.

Con chiên và cờ vàng trong ngày đại hội thanh niên công giáo thé giớiCon chiên và cờ vàng trong ngày đại hội thanh niên công giáo thế giới

Đằng sau các con rối

Đó là nói về các biểu hiện bên ngoài của đám con chiên ngu ngơ, còn thực tế đây là chính sách ngầm nuôi dưỡng lực lượng đối kháng để hỗ trợ cho chính sách ngoại giao của Vatican với Nhà Nước Việt nam. Tài sản của Vatican ở Việt Nam không nhỏ sau gần 100 năm cấu kết với thực dân pháp đô hộ đất nước ta đã chiếm đoạt được. Vatican tuy ngoài mặt hòa hoãn với Việt Nam vì đang ở thế yếu, nhưng Việt Nam là một kẻ thù phải bị “ghi tâm khắc cốt” vì trong suốt thời kỳ theo chân thực dân Pháp sang truyền đạo, họ cho là luôn bị “bách hại” . Từ đời các triều đại từ Tây Sơn đến Nhà Nguyễn. Rồi miền Bắc Việt Nam “tống cổ” linh mục người Ái Nhĩ Lan Terence O’Driscoll ra khỏi xứ, xóa sổ tòa khâm năm 1959, còn miền Nam con chiên ngoan đạo Ngô Đình Diệm bị giết chết sau vụ đảo chánh 1963 và năm 1975, con chiên Nguyễn Văn Thiệu bỏ xứ lưu vong, chấm dứt các triều đại Công giáo La Mã tại miền Nam.

Từ khi Việt Nam thống nhất, không có bang giao chính thức cấp nhà nước giữa Việt Nam với Vatican, vì vậy, họ không thể quên được món nợ này khi có cơ hội “đòi lại sự sòng phẳng cho quá khứ”, mặc khác tuy Philippines toàn tòng, thuộc Châu Á, nhưng chỉ là nhóm đảo bao bọc bởi đại dương, khó tiếp cận với lục địa, còn Việt Nam có số giáo dân nhiều thứ hai ở Châu Á, và thuộc loại cống hiến “thánh tử đạo” nhiều nhất nhì thế giới, lại sẵn có hậu cứ, hậu thuẩn từ bên trong nên chẳng lạ khi họ cứ tổ chức cầu nguyện đòi đất, trong đó “thánh địa La Vang” luôn nằm trong chương trình nghị sự mỗi khi Vatican qua Việt Nam!

Chiếc khăn quàng “chiến lược”

Nhân đại hội giáo dân trẻ thế giới WYD 2008 ở Sydney, để quảng bá cờ vàng, một con chiên trẻ dúi cho ông giáo hoàng Benedicto XVI dải cờ vàng để choàng vào cổ, và ông này “vui vẻ nhận lời” đeo chơi! May cho ông này. Nếu ai đó choàng vào cổ ông “cờ đỏ” là bị “cờ vàng” chụp ngay cái mũ “Việt cộng nằm vùng” ở Vatican chứ chẳng chơi! Nói vây cho vui, đây chỉ là một trò dàn xếp chứ chàng trai này dễ gì tiếp cận được mấy ông giáo hoàng, vì khi phải tiếp xúc với công chúng, họ đều có đám vệ sĩ vây quanh bảo vệ, ngay cả khi ngồi trong xe popemobile chống đạn! Đây chỉ là trò khiêu khích sau chuyến thăm Việt Nam của Vatican có kết quả không ra gì, để nhà nước Việt Nam có phản ứng, rồi có cớ hô hoán đàn áp tôn giáo, nhưng nhà nước nào lại quan tâm đến ba cái chuyện lẻ tẻ, tạp nhạp. Chuyện vĩ mô, vi mô gì gì đó thì đã có chính sách lâu dài, và cái ông Giáo Hoàng kia cũng chẳng là một ai đối với tuyệt đại đa số người dân Việt nam!. Nhưng đối với người công giáo thì lại khác, lời của ông giáo hoàng là lời Chúa, mà ông này thì luôn luôn nghĩ đến mọi cách để phát triển “bầy đàn” vì vậy, khi nói đến chuyện hòa hợp dân tộc và đoàn kết tôn giáo xem như một nỗ lực không có hồi kết .

Người dân cần có quyền hiểu biết những món nợ lịch sử

Ở Việt Nam ngày nay, mọi lãnh vực từ kinh tế đến y tế, giáo dục đang từng bước được xã hội hóa, và kiến thức lịch sử tôn giáo cũng cần được xã hội hóa, nhân dân cần có quyền hiểu biết về mối liên hệ lịch sử của đạo Công giáo với dân tộc Việt Nam, đây là kiến thức và là sự thật lịch sử, nhà nước không nên quá lo sợ việc lạm dụng tự do ngôn luận để “kích động hận thù tôn giáo”, gây chia rẽ làm mất ổn định xã hội v.v.. nói lên sự thật là một cách giáo dục, tạo sức đề kháng cho xã hội đối với những âm mưu dùng một nền văn hóa nô lệ thánh kinh, tiêu thụ và sống nhanh để thay cho nền văn hóa nhân bản dân tộc mà chính nhà nước cũng đang cố gắng bảo tồn, và cũng như để tránh những sự bất ổn xã hội trong tương lai. Nhà nước không thể hô hào “công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước” khi mà các thế hệ con em có đạo của của mình được nhồi nhét những điều phản khoa học từ khi còn ở tuổi măng non như giáo lý công giáo dạy: “Nguồn gốc loài người là từ cục đất sét do Chúa nặn nên”!

Đối với tôi, đâu phải tới 30 tháng 4 năm 1975 cờ vàng mới phải cuốn lại và chạy … có cờ! mà trong gần 4 năm là “chuyên viên phụ trợ không hành dưới đất” dưới trướng “cờ vàng”, cộng thêm khoảng một năm rưỡi học ngành điện tử ở Keesler AFB ở Bang MS, Hoa Kỳ, tôi đã nhận thấy có cái gì không rõ ràng trong cuộc chiến này của phía “chính nghĩa quốc gia” mà thực chất chỉ do đám con chiên nắm quyền lực. Nhưng tôi lại không đủ hiểu biết lịch sử để nhận diện ra nó.

Những hình ảnh của “chính nghĩa quốc gia” đầu tiên ám ảnh tôi là hình ảnh của mấy người lính miền bắc và du kích bị bắn chết trong Tết Mậu Thân 68, nằm sắp lớp ở trước Sân Vận Động Qui Nhơn, với hai vành tai bị xẻo mất, không một manh chiếu che phủ, những con nhặng xanh vo ve nơi khóe mũi và miệng, nơi những dòng máu rĩ ra, đã khô và vón cục, lính “cọng hòa” muốn trưng bày “chiến lợi phẩm” cho dân chúng thấy, hầu ngầm răn đe là theo “Việt cộng” chỉ có cái kết cục như vậy. Hình ảnh bất nhẫn đó không sao ra khỏi tâm trí tôi được ngay cả khi chiến tranh đã lùi xa hơn 30 năm..

Hình ảnh một lán trại lắp ghép dã chiến ba, bốn tầng, chia ra từng ô, dài hơn trăm mét, xếp đầy những cỗ quan tài phủ cờ vàng bốc mùi dưới cái nắng cát và gió lào rát mặt cạnh cổng sân bay Phú Bài, Huế..Những người quả phụ ngồi khóc dưới gốc liễu và nguyền rủa chiến tranh, nguyền rủa những người đã đưa chồng con của họ ra mặt trận Quảng Trị vào “mùa hè đỏ lửa” năm 1972..

Rồi đồng bào các vùng chiến trận ở Tam Quan, Bồng Sơn được trực thăng chuyển về sân bay Phù Cát, Bình Định tỵ nạn, nhốn nháo chưởi rủa bọn “Mỹ-ngụy” đã bắn “ca-nông” vào làng, bắt họ tản cư và đốt nhà, họ không biết rằng đang ở trong căn cứ không quân “ngụy” (CC60CT –SĐ6KQ)! Nhưng có thật sự là họ không biết hay không? hay sự căm hờn do nhà cửa, sự nghiệp tan hoang mà họ vượt qua nỗi sợ hãi?

Những hình ảnh trên không phải là cá biệt, nó thể hiện chung những cảm xúc chân thực trong sự đau khổ tận cùng mà người góa phụ thốt lên, của người dân đi tản cư mất nhà mà nguyền rủa, cách đối xử với người lính chết trận của một chế độ tự nhận là chính nghĩa quốc gia.

Chính nghĩa hay “lòng tham”?

Từng có chiến tranh vùng vịnh từ 1980-1988 giữa Iran và Irak của các nước Hồi giáo. Cùng một khối xã hội chủ nghĩa: chiến tranh biên giới Trung – Xô năm 1969, chiến tranh biên giới tây nam, Khmer đỏ tràn qua “cáp duồng” người Việt, Trung quốc đòi “dạy” Việt Nam một bài học năm 1979, Tư bản: Vương Quốc Anh đánh Argentina vì quần đảo falkland năm 1982, hiện nay thì có Thái Lan và Campuchia chĩa súng vào nhau vì cái đền Preah Vihear, cùng khối Asian, Nhật với Nam Hàn vì quần đảo Dokdo (tiếng Hàn Quốc) hay Takeshima (tiếng Nhật) mà dàn quân “ tập trận” và giờ là các nước cộng hòa thuộc Liên bang Xô Viết cũ: Nam Ossetia và Gruzia. Suy cho cùng thì chỉ có chủ nghĩa dân tộc, vì quyền lợi quốc gia và đều xuất phát từ lòng tham, sự thù hận và si mê tăm tối.

Không thể trốn tránh lịch sử

Còn các ông bà, con chiên suy tôn cờ vàng “càng vờ” như thể “cờ vàng” chưa chết chỉ là trốn tránh một sự thật lịch sử. Những thế hệ kế tiếp của những người tôn vinh cờ vàng sẽ xếp xó chúng như những di vật riêng của cha ông họ, và chắc chắn rồi sẽ bị quên lãng, làm sao “căm thù” được cái “hận thù” mà người khác trao truyền cứ y như là truyện kiếm hiệp? họ đâu có những trải nghiệm, những va chạm thực tế, mất mát để căm thù. Họ là công dân của đất nước họ đang sống, họ sẽ phải học lịch sử của cái đất nước này và lịch sử thế giới, và họ sẽ biết sự thật về cuộc chiến Việt Nam. Rồi sẽ có lúc những người con cháu này quay lại và chất vấn chính cha ông của họ rằng tại sao cha ông họ lại giải thích về cuộc chiến khác với sự thật của lịch sử, nay lại còn xúi dục đám con trẻ lên ba, lên năm cầm những lá cờ vàng đi biểu tình, tạo nên một thế hệ chống tổ quốc mới, một thế hệ nối tiếp như Thị Nở nghĩ đến cái lò gạch cũ bỏ không khi Chí Phèo đã chết trong truyện ngắn của nhà văn Nam Cao!

SG. 8/2008
Nguyễn Trí Cảm

Theo: Sachhiem

Categories: Dân cờ vàng | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

LẠI BÀN VỀ YÊU NƯỚC

http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuV/VoKhanhLinh07.php

 24-May-2014

Đêm hôm nay, một đêm tôi thức trắng sau khi đọc bài viết của bạn Đức Anh Quách “NẾU CÓ CHIÊN TRANH TÔI SẼ KHÔNG RA CHIẾN TRƯỜNG!” (SH – xin đọc ở Phụ Lục 1 bên dưới). Mới nhìn tít đề tôi đã giật mình, chẳng lẽ mình gặp rận nữa sao (vì tôi từng nghe vô khối rận khủng tuyên bố không bao giờ đi lính, không bao giờ hy sinh cho Tổ quốc khi Đảng Cộng sản còn nắm quyền…), nhưng đọc hết bài tôi mới hiểu, thế hệ trẻ – niềm tin – hy vọng – lòng yêu nước đích thực của đất nước tôi là ở đây với những lập luận rất chân thực nhưng sâu sắc đến từng câu từng chữ.

Quan Niệm Về “Chiến Trường” Thực Sự?

– “Hoàng Sa Trường Sa chỉ là 1 trong số những chiến trường mà chúng ta đang đối mặt.Tôi cho rằng Kinh tế cũng là chiến trường, giáo dục cũng là chiến trường, y tế cũng là chiến trường…”

– 90% đồ dùng gia dụng, quần áo, thiết bị điện tử… chúng ta dùng là của Trung Quốc. Đồ do VN sản xuất thì 80% nguyên liệu cũng là nhập khẩu từ TQ. Chưa kể đến Trung Quốc còn đang nắm giữ hàng trăm công trình trọng điểm quốc gia của Việt Nam, như giao thông, nhà máy điện, xây dựng, khu công nghiệp… chỉ tính riêng dự án xây dựng nhiệt điện, Trung Quốc đã nắm tới 15 trên tổng số 20 công trình nhiệt điện tại Việt Nam. Nếu bây giờ có chiến tranh, TQ chưa cần dùng bạo lực làm gì, chỉ cần đóng cửa khẩu, không xuất đồ sang VN và dừng hết các dự án đang đầu tư tại Việt Nam là dân ta đã đủ điêu đứng rồi. Bởi vì bấy lâu nay chúng ta đã lệ thuộc vào TQ đủ mọi mặt của đời sống…

– TQ kích động, công nhân tự biểu tình và đập phá công ty thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng và sẽ có rất nhiều doanh nghiệp ko dám đầu tư vào VN nữa.

TQ mua rễ hồ tiêu, mua ốc biêu vàng, mua lá bơ…

Nông dân hám lợi thi nhau bán, rồi tự mình huỷ hoại cơ nghiệp nông sản của mình.

Có thể kể ra hàng trăm câu chuyện tương tự về việc “dân trí thấp nên bị nó lừa…

Chừng nào dân trí còn thấp, TQ chưa cần đem quân sang mình đã tự tay bóp cổ.

– Những sự tích thần kỳ về các dân tộc nhỏ bé như Singapore, Nhật Bản, Israel …cho thấy yếu tố quyết định chiến thắng trong “chiến tranh” là trí tuệ, là chất xám, và những con người tài năng mới là “sức mạnh” thật sự của 1 quốc gia.

Một thiên tài đem lại cho đất nước cũng to lớn không thua kém gì ích lợi mà một hòn đảo có thể mang lại.

Việc bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ đất đai của quốc gia là việc vô cùng cần thiết, nhưng cũng còn rất nhiều chuyện “nếu được giải quyết” thì cũng đem lại nhiều giá trị không thua kém việc gìn giữ biển đảo.

“Lòng Yêu Nước” Mà Tôi Đang Chứng Kiến…

Mới cách đây hơn tuần, khi nghe bạn tôi kể bị bà cậu ấy trách mắng sao không bảo bà đi biểu tình hôm 11/5 sau khi nghe báo đài phản ánh, trách mắng bạn tôi sao không đi biểu tình phản đối Trung Quốc xâm lược đi, thanh niên lại không biết làm gì lúc dầu sôi lửa bỏng thế này ư? Tôi đã tâm sự với một số nhà báo, các anh hãy nghĩ cách để người dân từ lão ấu đến trẻ thơ đều có thể bày tỏ lòng yêu nước, sự đóng góp có ích của bản thân trước hiểm họa xâm lăng của Trung Quốc đi, đừng để người dân bức xúc mà không biết bày tỏ lòng yêu nước đúng cách, thiết thực vào đâu cả.

Hôm nay đây tôi cũng lướt qua lòng yêu nước đang được cổ súy trên mạng Internet đây:

(1) Sau chị Bùi Hằng “lập đàn cầu cho thầy nó đánh nó”, lại đến một tiến sỹ chuyên nghiệp trả lời phỏng vấn trên các đài BBC, RFI, VOA, RFA có tên là Phạm Chí Dũng bày tỏ “tôi cho rằng chúng ta phải cảm ơn Trung Quốc. Vì nếu không có sự xâm lấn của Trung Quốc ít nhất là từ năm 2011 đến nay, không có sự kiện giàn khoan HD-981 của Trung Quốc xâm lăng Biển Đông, thì sẽ không có dịp để chúng ta đo lường được lòng dân Việt Nam như thế nào….”, mục đích “mang ơn” này không ngoài việc phê phán chính quyền không cho họ đi biểu tình, không nghe ý kiến dân chúng bằng “Hội nghị Diên Hồng” để “thống nhất giữa các lực lượng để chống ngoại xâm”. Chỉ có thể thấy ở những người đồng đảng với các anh các chị này ở sự hả hê vì đã chứng minh được “14 chữ vàng” kia là giả, cơ hội được biểu tình, cơ hội Đảng Cộng sản “thất cơ lỡ vận” đã đến…

(2) Việc chính quyền ngăn cấm biểu tình trái phép sau vụ bạo động ở Bình Dương, Vũng Ánh với con số bị bắt, chờ sàng lọc, xử lý lên đến con số nghìn người thì những người bao năm mong biểu tình, mở miệng là cổ súy biểu tình như là quyền chính đáng nhất thể hiện lòng yêu nước của công dân  thi nhau tố bị chính quyền “hèn với giặc ác với dân”, “bán biển đảo xong rồi” ngăn chặn “quyền yêu nước” của họ, khiến có những con người trí thức hải ngoại từng cùng chiến tuyến với họ phải ngao ngán “Nếu Trung Quốc đậu cái giàn khoan ở đó 20 năm nữa thì họ đi biểu tình đến bao giờ?

(3) Việc Trung Quốc nhấn mạnh Công thư năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng (SH – xem phụ Lục 2 ở dưới) cùng với các diễn biến khác, cho thấy họ không có chứng cứ nào khác có giá trị hơn một Bản Công thư, và báo chí, truyền hình ào ạt lên tiếng phủ nhận giá trị pháp lý của một văn bản mang tính thư tay phục vụ đối ngoại, không có giá trị pháp lý làm thay đổi chủ quyền biển đảo của Việt Nam thì gần như một cơn lên đồng của các anh chị “đấu tranh dân chủ” ra sức chửi bới, lăng mạ chế độ nhằm thỏa mãn lòng thù hận, hồ hởi chứng minh Công thư đó là “chứng cứ bán nước”, đòi trả lại “danh phận” cho VNCH …khiến vô khối bạn trẻ lâu nay vốn tránh né bàn chính trị phải bức xúc lên tiếng “Hãy để yên cho Chính phủ và những người tử tế lo việc này”.

Còn vô khối những bi hài khác, nào là các nhân sỹ trí thức nước Việt bận bịu lo tập hợp được bao nhiêu chữ ký để yêu cầu Nhà nước kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế, những đả kích vừa nhằm vào các tuyên bố mạnh mẽ về chủ quyền của ông Thủ tướng, Chủ tịch nước lại vừa nhằm vào chửi rủa cho ông Tổng bí thư chưa chịu “mở miệng” mạnh bạo như thế, châm biếm báo ANTĐ đi hướng dẫn ký bản Thỉnh nguyện thư gửi Nhà trắng, rỉa rói báo Nga phản bội “niềm tin dân Việt”, lên án ông Bộ trưởng Quốc phòng không “tuyên chiến” là hèn nhát, bán nước.v.v.v.

Kết Luận

Đúng như nhiều ý kiến đang tranh cãi về việc “đừng dạy nhau về cách yêu nước”, nhưng so sánh về 2 cách thể hiện lòng yêu nước trên thì tôi tin đa số các bạn đã có đáp án. Chừng nào chúng ta chưa biết đặt “giặc dốt”, “giặc nghèo” ngang với “giặc xâm lược”, đặt việc xây dựng nội lực là yếu tố quyết định chống xâm lược, biết nhìn vị trí chúng ta đang ở đâu, phải làm gì để thoát xác chứ không phải là “giành giật” lòng yêu nước bằng quyền biểu tình, phải khăng khăng giải pháp duy nhất “chỉ có Mỹ mới cứu được chủ quyền”…thì lúc đó những vô khối kẻ thù của chúng ta còn mãn nguyện.

Được đăng bởi Linh VÕ vào lúc 16:31

Nguồn http://vokhanhlinh98.blogspot.com/2014/05/lai-ban-ve-yeu-nuoc.html


Phụ Lục


1. Nếu Có Chiến Tranh Tôi Sẽ Không Ra Chiến Trường!

https://www.facebook.com/notes/…

May 24, 2014 at 11:24am

Các bạn có thể nghĩ rằng tôi hèn nhát, tôi sợ chết blah blah hoặc bất cứ điều gì tương tự.

Tại sao tôi lại không ra chiến trường ư?

Vì Hoàng Sa Trường Sa chỉ là 1 trong số những chiến trường mà chúng ta đang đối mặt.

Tôi cho rằng Kinh tế cũng là chiến trường, giáo dục cũng là chiến trường, y tế cũng là chiến trường…

Hãy xem thử,

90% đồ dùng gia dụng chúng ta đang sử dụng là của TQ, từ cái bát, cái thìa, cái đũa…

90% quần áo chúng ta đang mặc là của TQ, từ cái quần áo lót, dây lưng, túi, ví, giầy, dép…

90% thiết bị điện tử chúng ta dùng là của TQ, điện thoại, tivi, tủ lạnh, nồi cơm điện…

Nhìn ở đâu cũng thấy toàn là đồ TQ, đồ do VN sản xuất thì 80% nguyên liệu cũng là nhập khẩu từ TQ.

Chưa kể đến Trung Quốc còn đang nắm giữ hàng trăm công trình trọng điểm quốc gia của Việt Nam, như giao thông, nhà máy điện, xây dựng, khu công nghiệp… chỉ tính riêng dự án xây dựng nhiệt điện, Trung Quốc đã nắm tới 15 trên tổng số 20 công trình nhiệt điện tại Việt Nam.

Nếu bây giờ có chiến tranh, TQ chưa cần dùng bạo lực làm gì, chỉ cần đóng cửa khẩu, ko xuất đồ sang VN và dừng hết các dự án đang đầu tư tại Việt Nam là dân ta đã đủ điêu đứng rồi.

Bởi vì bấy lâu nay chúng ta đã lệ thuộc vào TQ đủ mọi mặt của đời sống.

Tạm gác vấn đề kinh tế, thử nhìn sang vấn đề giáo dục & dân trí. Hãy xem những gì đang diễn ra,

TQ kích động, công nhân tự biểu tình và đập phá công ty, thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng và sẽ có rất nhiều doanh nghiệp ko dám đầu tư vào VN nữa.

TQ mua rễ hồ tiêu, mua ốc biêu vàng, mua lá bơ… Nông dân hám lợi thi nhau bán, rồi tự mình huỷ hoại cơ nghiệp nông sản của mình.

Có thể kể ra hàng trăm câu chuyện tương tự về việc “dân trí thấp nên bị nó lừa…

Chừng nào dân trí còn thấp, TQ chưa cần đem quân sang mình đã tự tay bóp cổ.

Chừng nào VN còn phụ thuộc và yếu kém đủ mặt, chừng đó mình còn bị “bắt nạt” dài dài.

Nhìn ra Thế Giới

Câu chuyện Singapore và Malaysia

Singapore ban đầu là 1 bang thuộc Malaysia, trong chiến tranh Thế giới thứ 2 là thuộc địa của Anh, vốn là một hòn đảo tập trung của các gã thủy thủ say xỉn và những kẻ vô gia cư. Năm 1965, Lý Quang Diệu đứng lên thành lập nhà nước Singapore với dân số khoảng 2 triệu. Thu nhập bình quân đầu người lúc đó của Singapore là 100$/người/năm. Thời gian đầu mới thành lập, Singapore liên tục bị Malaysia đem quân đến uy hiếp, yêu cầu chính quyền Singapore giải thể nhà nước và sát nhập trở lại Malaysia.

Tất cả những gì Singapore đã làm là tập trung mọi nguồn lực để phát triển tài nguyên con người – nguồn vốn quý giá duy nhất của họ lúc bấy giờ. Sau 35 năm không ngừng nỗ lực, đến năm 2000 – Singapore có thu nhập bình quân đầu người khoảng 20.000$/người/năm, trở thành 1 trong 4 con rồng Châu Á, một trong các cường quốc trên Thế giới ở các lĩnh vực: Công nghệ cao, công nghệ sinh học, công nghệ môi trường, giáo dục, du lịch…

Năm 2008, thu nhập bình quân của Singapore đã đạt ~50.000$/người/năm, đứng thứ 4 Thế giới và vượt cả Mỹ.

Và Malaysia buộc phải công nhận chủ quyền cũng như “sức mạnh” không thể tranh cãi của Singapore.

Israel và các nước Trung Đông

Israel là nhà nước của người Do Thái. Trước năm 1948, người Israel là những người không có quê hương và phải đi tị nạn khắp nơi trên Thế giới.

Năm 1947, người Israel tổ chức chiến tranh vũ trang đánh đuổi người Palestine ra khỏi lãnh thổ, chiếm lại vùng đất trước đó là quê hương của họ, và giữ nó cho đến bây giờ.

Trong suốt hơn 60 năm qua, Israel vừa phải gồng mình chiến đấu chống lại các nước Trung Đông để bảo vệ lãnh thổ của mình, vừa phải tập trung phát triển kinh tế, tìm cách tạo dựng sự ổn định cho người dân sinh sống và phát triển.

Dù vậy đến năm 2007 Israel đã đạt mức thu nhập bình quân ~32.000$/người/năm.

Israel đã nổi tiếng khắp Thế giới với những thành tựu trong các lĩnh vực: quân sự, công nghệ, nông nghiệp, nước sạch…

Nội lực Israel càng phát triển mạnh mẽ, các nước Trung Đông càng phải kiêng nể họ.

Nhật Bản và Trung Quốc.

Tương tự 2 quốc gia kể trên, Nhật Bản có một lịch sử đầy ảm đạm sau chiến tranh Thế giới thứ 2. Bị buộc phải kí kết Hiệp định không xây dựng lực lượng quân đội, chỉ được duy trì “Đội tự vệ” và không được đầu tư quá 1% GPD vào nó. Nhưng họ cũng không hề sợ hãi TQ trong câu chuyện tranh chấp đảo “Senkaku – Điếu Ngư”, mà ngược lại, phía TQ phải dè chừng Nhật Bản và không dám manh động.

Đến nay 100% đảo Senkaku vẫn thuộc quyền kiểm soát của chính phủ Nhật Bản.

Cái TQ sợ không chỉ là sức mạnh tàu thuyền hay vòi rồng của Nhật, mà là cả một đất nước mạnh mẽ đằng sau nó.

Một Nhật Bản không quân đội chống lại Trung Quốc lớn gấp 10 lần.

Một Singapore nhỏ bé với 2 triệu dân, chống lại 1 Malaysia lớn gấp 15 lần.

Một Israel đơn độc, chống lại liên quân của 5-7 nước Trung Đông xung quanh.

Vậy mà họ vẫn dành chiến thắng về cả quân sự lẫn kinh tế và vượt xa về nhiều phương diện xã hội khác.

Lịch sử cho thấy rằng thời đại này to hay nhỏ, đông hay ít ko phải là yếu tố quyết định.

Thứ quyết định là trí tuệ, là chất xám, và những con người tài năng mới là “sức mạnh” thật sự của 1 quốc gia.

Bao giờ Việt Nam có nội lực đủ mạnh mẽ, thì mọi việc chắc chắn sẽ khác.

Một thiên tài cũng quan trọng như 1 hòn đảo

Theo tôi, giá trị mà một thiên tài đem lại cho đất nước cũng to lớn không thua kém gì ích lợi mà một hòn đảo có thể mang lại.

Nếu như Việt Nam có một thiên tài như Billgate, Steve Job, Honda, Yamaha, Matsumoto… thì chắc hẳn nền Công nghiệp và Công nghệ của chúng ta đã tiến rất xa, Việt Nam đã có tên trên bản đồ công nghệ Thế giới, và biết đâu những sản phẩm Made in Việt Nam đã tràn ngập thế giới như Apple, Sony, Panasonic…

Nếu VN có 100 người như Phạm Nhật Vượng, Trương Gia Bình, Ngô Bảo Châu, Đặng Lê Nguyên Vũ… sức mạnh nội tại của Việt Nam, vị thế của Việt Nam chắc chắn sẽ cao hơn rất nhiều.

Có được 1 nhân tài tầm cỡ thế giới cũng quan trọng chẳng kém gì giữ được 1 hòn đảo, có khi còn là quan trọng hơn.

Ấy vậy mà bấy lâu nay tôi chưa bao giờ thấy có ai đi biểu tình vì sự bất cập của Giáo dục, hay vấn đề kinh tế, hành chính nhà nước…

Nếu như mọi người cũng trăn trở về việc kinh tế Việt Nam phụ thuộc tới 90% vào TQ nhiều như vấn đề biển đảo, chắc năm 2013 không đến nỗi 60.000 doanh nghiệp phá sản, 500.000 sinh viên thất nghiệp…

Nếu như người dân cũng quan tâm mạnh mẽ các bất cập trong cải cách giáo dục như là biển đảo, chắc ko đến nỗi 10 năm hô hào cải cách rồi mà Giáo dục Việt Nam vẫn thụt lùi từng ngày. Và nếu giáo dục Việt Nam được cải cách triệt để từ 10 năm trước thì giờ có lẽ chúng ta đã thấy một loạt tên tuổi các nhân tài trên mặt báo thay cho các tên như Huỳnh Thị Huyền Như, Lê Văn Luyện…

hàng Trung QuốcĐồ chơi trẻ em do Trung Quốc sản xuất chiếm chợ Việt.
Ảnh http://tinngan.vn/

Việc bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ đất đai của quốc gia là việc vô cùng cần thiết, nhưng cũng còn rất nhiều việc cần được quan tâm và giải quyết.

Nếu 500.000 sinh viên đang thất nghiệp có việc làm ổn định,

Nếu 70.000.000 công nhân, nông dân được giáo dục và nâng cao dân trí,

Nếu các thể loại bệnh dịch được khống chế và giúp cứu sống hàng ngàn trẻ em,

Nếu các sản phẩm Made in VN vượt trội TQ cả về giá thành và chất lượng,

Nếu công trình xây tàu điện ngầm ở Hà Nội ko thất thoát hàng ngàn tỷ…

Nếu 100% sinh viên ra trường đều có việc làm ngay và ko phải đào tạo lại…

Nếu sông Tô Lịch được làm sạch,

Nếu Hà Nội ko còn khói bụi hay ô nhiễm,

Nếu 34000 tỷ đồng đầu tư cho Giáo dục được sử dụng hiệu quả…

Và còn rất nhiều chuyện “nếu được giải quyết” thì cũng đem lại nhiều giá trị không thua kém việc gìn giữ biển đảo.

Tôi chọn giáo dục

Nếu cầm súng ra chiến trường, có lẽ tôi sẽ bắn được vài tên địch trước khi về với đất mẹ.

Nhưng chết vài tên địch có làm mọi thứ tốt hơn nhiều ko?

Hay chỉ tự thêm nhiều thù hận cho mình và người?

Xét cho cùng chẳng ai muốn chết, người cầm súng bên kia có khi cũng là do bị chính phủ của họ đẩy ra trận, chứ họ cũng chẳng thù oán gì Việt Nam và càng chẳng có thù oán gì với mình.

Nếu từ giờ đến lúc hết đời, tôi đào tạo được khoảng vài chục ngàn học trò chiến đấu trên các mặt trận của đời sống, Có lẽ nhiều thứ sẽ thay đổi hơn là việc tôi cầm súng ra trận.

Mỗi người cần phải biết giá trị của mình được phát huy nhiều nhất ở đâu & khi nào.

Bởi vậy nếu có chiến tranh, tôi vẫn sẽ đi dạy học!

Nay ở trong thơ nên có thép,
Nhà thơ cũng cầm bút xung phong.

HCM

Tuy Ko phải nhà thơ, cũng chẳng phải nhà văn, nhưng cậu học trò nhỏ này cũng xin cầm bút xung phong.

Đắn đo mãi rồi cũng quyết định đăng cái bài này.

Thôi thì hiểu biết mình hạn hẹp nên cứ phải nói ra cho mọi người ném đá để mình được mở mang đầu óc.

Các bạn cứ gạch đá thoải mái nhé.

Vì có nhiều bạn hỏi nên mình bổ sung thêm một số nguồn dẫn để các bạn tham khảo:

Hàng Trung Quốc chiếm lĩnh thị trường Việt Nam:

– http://clip.vn/watch/Quan-ao-…/

– http://www.kinhte24h.com/view-gh/52/50159/

– http://tinngan.vn/Thi-truong-do-choi…

– http://petrotimes.vn/news/…

– http://www.thegioididong.com/tin-tuc/dien…

– http://www.vinacorp.vn/news/80-nguyen-lieu…

Lịch sử Singapore: tham khảo chương I, sách “Bí quyết hóa Rồng“, Lý Quang Diệu.

Lịch sử Israel và chiến tranh Trung Đông: tham khảo http://vi.wikipedia.org/

Nhật Bản – Trung Quốc và tranh chấp đảo Senkaku: tham khảo http://vi.wikipedia.org/

Việc so sánh ở đây được xét trên quy mô dân số và diện tích đất đai.

http://vi.wikipedia.org/wiki/

2. Công Thư Của Cố TT. Phạm Văn Đồng

Nguồn http://vi.wikipedia.org/…zhouenlai.jpg

Theo: Sachhiem

Categories: Nhân dân Việt Nam | Nhãn: | Bạn nghĩ gì về bài viết này?